Về việc đóng cửa website Hội Quán Truyện    xem tiếp


Cô gái câm trong nhà hoang

Cô gái câm trong nhà hoang


Thể loại: Truyện Ma

Tác giả: Người Khăn Trắng

Ngày đăng: 10/12/2014

Lượt xem: 688


      Nhìn bức ảnh chụp ngôi biệt thự có tên là Hoa Hồng, Bình ngạc nhiên:
- Nhà cửa như thế này mà bỏ hoang à ?

      Dự gật đầu:
- Chẳng những bỏ hoang mà bố tao còn định bỏ luôn ấy chứ ?

      Bình xí một tiếng:
- Phí của trời ! Không ở được thì bán cho người ta ở !

      Dự lại lắc đầu:
- Ông già tao là dân kinh doanh mà, cái nào bán được thì ổng bán sạch, đâu để mày nhắc ! Chỉ có điều là chẳng ai dám mua ngôi nhà đó !

      Bình ngạc nhiên:
- Tại sao ?
- Bởi chẳng một ai vào ở đó được quá một đêm !

      Bình ngửa cổ ra cười một hồi, khiến Dự cũng phải bực mình:
- Mày không tin lời tao nói hả ? Hay là chê ông già tao nhát gan ?

      Bình nghiêm giọng:
- Chê ông già thì tao không dám, nói ông nhát gan cũng chưa chắc, chỉ có điều mày là thằng phải đáng cười nhất !

      Bị chạm tự ái, Dự hất hàm hỏi:
- Mày coi thường tao hả ? Vậy nếu là mày, liệu mày có dám vào ở trong ngôi nhà mà ma lộng như gánh hát đó không ?

      Bình lại cười ha hả:
- Mày mà cũng nói giọng như đàn bà đó, nghĩ cũng lạ !

      Dự thách:
- Mày nói ngon, vậy có dám lên đó ở vài hôm không ?

      Bình nhìn bạn nheo mắt:
- Cá gì nào ?

      Dự lớn tiếng:
- Cá với mày chi phí cả chuyến đi, hai bữa nhậu linh đình ở thành phố !

      Bình đưa tay ra bắt thật chặt với bạn:
- Nhận lời mày liền ! Vậy bao giờ thực hiện ?
- Mày muốn liền bây giờ cũng được ! Sẵn lát nữa ông già có chuyến đi lên Phú Riềng, mày có thể cùng đi. À mà không, tao nói ông già để chiếc hai ngựa cho mày lái lên đó, để rồi nếu chạy làng thì có xe mà về ! Tao cá mày ở lại đó hai ngày đêm. Ở một mình hay đem theo bạn gái hay bất cứ ai ! Đây, tao đưa trước cho mày số tiền dư sức tiêu xài trong vòng một tuần !

      Bình nhận chìa khóa chiếc xe Deux cheveaux (hai ngựa) và xua tay:
- Tiền tao không cần. Miễn là mày mua cho tao thức ăn đủ ăn trong một tuần, cả thức uống có men càng tốt !

      Dự tán thành ngay:
- Được, tao sẽ cho người đi mua và để sẵn trên xe cho mày. Trong ngôi nhà đang có đầy đủ nào tủ lạnh, bếp ga và còn có hai két bia "con cọp" đã mấy tháng rồi chưa uống !
- Tốt ! Tao sẽ đi ngay. Mày báo tin về nhà cho má tao hay là tao vắng nhà khoảng một tuần đến mười ngày !

      Dự nheo mắt:
- Tao bảo đảm là chỉ nội trưa mai thôi là mày bỏ của chạy lấy người về đây !

      Trước khi ra lấy xe, Bình còn nói chắc nịch với bạn:
- Hai ngày sau tao sẽ mời mày lên chơi và nhậu trên đó một trận cho đã đời luôn !
- Chúc mày... không tháo chạy !

      Khoảng nửa giờ sau thì Bình lên xe lái đi với đầy đủ lương thực được chuẩn bị sẵn. Dự nhìn theo bạn lắc đầu ái ngại ...

      Khi Bình đi một quãng khá xa rồi Dự mới chợt nhớ, anh chặc lưỡi:
- Mình quên nói cho nó biết, nếu chứng đau tim của nó còn thì không nên tham gia vụ này !

      Ông Đoan, cha Dự sau khi biết chuyện Bình nhận thách đố, ông trách con:
- Con dại quá, đố chi chuyện nguy hiểm đó. Chính cha đã từng bị gần đứng tim ngay trong ngôi nhà đó và hơn một chục người vào đó ngủ đều không kịp mặc đồ khi chạy ra khỏi nhà ! Lần này thằng Bình e rằng chịu không nổi ...

      Dự có hối tiếc cũng đã muộn, anh hỏi lại cha:
- Cụ thể là ma quỷ trong nhà đó ra sao cha ?

      Ông Đoan kể lại mà như còn sợ sệt:
- Có một cô gái mà bất cứ chỗ nào trong nhà mình cũng gặp cô ta cả ! Mà không phải gặp suôn đâu, hễ là đàn ông con trai thì thế nào cũng bị đè khi đang ngủ. Mà chẳng phải chỉ đè, nó còn... còn... khiến nam nhân trở thành... phế nhân ! Một lần cha suýt bị...
- Nghe chú Tư tài xế nói, bất cứ ai nằm trên giường đều bị hất tung xuống sàn. Đang tắm trong phòng tắm thì bị trấn nước đến tắt thở luôn, phải không cha ?
- Đó chỉ là một trong những điều ghê rợn ! Người ta nói khi xây ngôi nhà đó, cha bị người ta yểm do khu đất đó có người tranh giành. Ban đầu cha không tin, nhưng qua thời gian, những gì xảy ra trong đó cha mới tin là đúng !

      Dự bắt đầu lo lắng cho bạn. Anh nhìn đồng hồ tay và đoán phải ba bốn tiếng nữa Bình mới tới ngoài đó, vùng giữa Bà Rịa đi Đất Đỏ. Trên đó có bắt điện thoại, nên khi Bình lên tới nơi thì Dự sẽ gọi, bảo rằng cha anh ra lệnh cho Bình phải quay về gấp. Có như thế Bình mới chịu về.

      Đến gần 10 giờ, tức thời gian mà Dự cho là Bình đã tới nơi, anh quay điện gọi. Chuông bên đầu dây bên kia reo dài, đến lần reo thứ ba thì có người nhấc máy. Dự hỏi:
- Bình hả ? Cậu lên tới lâu chưa, cha mình ...

      Nhưng đầu dây bên kia có một giọng cười cất lên, kèm theo câu nói:
- Xin chào !

      Dự hoảng, run giọng hỏi lại:
- Cô... cô là ai ? Còn bạn tôi ...
- Bạn anh chết rồi !

      Dự buông máy xuống gọi lớn:
- Cha ơi !

      Ông Đoan hình như đã lên đường đi Phú Riềng rồi. Dự càng quýnh lên, anh định bỏ mặc điện thoại đó, chạy ra ngoài, nhưng trong điện thoại còn có tiếng người nheo nhéo. Cuối cùng anh phải cầm lên và áp vào tai, bên kia vẫn giọng cười lúc nãy và giọng nói như xé lụa:
- Con trai hả ? Sao không lên đây chơi, mà ở đó gọi hoài !

      Dự không còn chịu đựng nổi, anh dập điện thoại xuống và nói gần như mếu:
- Mình hại thằng Bình rồi !

      Suy nghĩ mãi, cuối cùng Dự gọi điện sang nhà cha Bình, báo tin dữ. Vừa nghe tin là cha mẹ Bình kêu thét lên, họ kêu taxi qua ngay nhà và hầu như không kịp hỏi đã khóc ré lên. Dự phải trấn an họ:
- Để cháu kể lại mọi chuyện đã.

      Ông bà Thái, cha mẹ Bình, ngồi chăm chú nghe Dự kể chuyện. Họ lo sợ nhưng vẫn muốn biết thêm:
- Trong điện thoại báo tin là thằng Bình bị giết, mà ai giết ?

      Dự đành phải khai thật:

- Thưa hai bác, ngôi nhà đó có ma. Con có nói mà Bình không tin, một hai đòi lên cho bằng được ! Hay tin nhưng đã quá khuya rồi mà nhà không còn chiếc xe nào, nên cháu định sáng mai mới lên đó sớm !

      Bà Thái khóc òa lên:
- Bình ơi, con sắp cưới vợ rồi, sao mà dại quá vậy con !

      Ông Thái nhìn đồng hồ rồi chép miệng:
- Đã mười hai giờ rồi.

      Chợt có chuông điện thoại reo vang. Dự tính cầm lên nghe, nhưng còn sợ, trong lúc chuông đã reo tới lần thứ ba. Ông Thái sốt ruột quá nên bốc lên nghe đại.
- A lô... Bình hả ? Con hả Bình ? Có phải là con không ?

      Bên kia đầu dây nói liên tục mà bên này ông Thái hình như vẫn chưa tin là con mình, nên ông rụt rè... Dự phải chụp lại ống nghe rồi hỏi:
- Phải Bình không ?
- Bộ mày cũng không nhận ra giọng của tao nữa sao thằng khỉ gió. Tao, Bình đây. Tao đã ra tới nơi gần hai tiếng rồi, tao vừa mới tắm xong, đang làm cơm, sắp ăn. Ngôi nhà tuyệt vời lắm, nếu có thêm em nào nữa cùng ở thì nhất trần đời !
- Mày... mày thật hả Bình ? Sao hồi nãy tao gọi điện thì ai đó nói mày... chết rồi ? Có phải hồn ma mày không vậy ?

      Bên kia Bình cười, vẫn giọng cười hô hố như thường lệ:
- Tao đang mong gặp cái em nào như mày nói để mời ăn cơm cùng đây, mà không thấy !
- Bình, mày nói thật tao nghe, mày không sao chứ ?

      Lại vẫn giọng cười ngạo mạn của Bình:
- Nếu có sao thì tao đâu gọi được cho mày. Vừa rồi nghe như giọng ba tao ?
- Ừ, ba má mày đang ngồi đây lo lắng cho mày. Họ cứ tưởng ...

      Dự đưa lại ống nghe cho ông Thái, ông mừng quá, giọng run run:
- Bình hả con ? Con không sao là ba má mừng rồi ! Vậy sáng mai về sớm, đừng ở ngoài đó nữa !

      Họ mừng vô hạn trước tin vui này. Chỉ có Dự là lo. Tuy đã biết Bình không hề gì, nhưng việc anh trực tiếp nghe giọng nói lạ trong điện thoại đã khiến cho Dự thẫn thờ suốt đêm hôm đó ...
--oOo--

      Đã qua một đêm ngủ yên trong ngôi nhà ma, Bình sảng khoái hẳn khi tỉnh dậy vào buổi sáng hôm sau. Anh tự nhủ:
- Như vầy thì có gì đâu ghê gớm ?

      Bình vốn lạc quan tếu, nên anh lại nghĩ, hay là mình với ma quỷ hạp nhau, nên ai cũng bị ma nhát, còn mình thì ma lại ưa ?

      Nằm nướng thêm một lúc nữa Bình mới rời khỏi giường, việc đầu tiên theo thói quen của Bình là tắm, anh nhớ đêm qua sang nước từ lu nước mưa bên ngoài vào đầy hồ nhỏ bên trong nhà tắm, nên nghĩ là sáng nay mình sẽ tha hồ tắm táp một trận cho đã thèm. Tuy nhiên, khi vào nhà tắm thì Bình hơi ngạc nhiên, bởi hồ nước cạn khô. Anh chán nản:
- Chắc hồ bị thủng rồi, uổng công mình !

      Bình lại phải xách xô đi chuyền nước. Nhưng khi ra tới hồ nước mưa lớn phía ngoài, lại một lần nữa anh kinh ngạc, bởi hồ không còn miếng nước nào !
- Ủa, hồi đêm mình thấy còn hơn nửa hồ mà, đâu có lý nào ?

      Anh nhìn quanh, không phát hiện dấu vết nước thoát ra, cũng không thể ai đó trong một đêm lại có thể múc hết nước trong hồ này đi ? Bình bắt đầu bực bội. Bởi ở đây thiếu cái gì thì khắc phục được, chứ còn thiếu nước thì chịu.

      Bình suy nghĩ mãi, cuối cùng anh quay số điện thoại của Dự, định hỏi anh chàng về cách lấy nước để dùng, bởi anh ta là chủ nhà thì chắc sẽ biết cách ...
- A lô, Dự hả ...

      Nhưng ở đầu dây bên kia một giọng nữ cất lên:
- Tắm chưa hả anh chàng ngạo mạn ?

      Bình giật mình, anh hỏi lại:
- Ai vậy ? Có Dự ở nhà không cho tôi nói chuyện ...
- Có Bích thôi, chứ không có Dự !
- Bích nào, tôi cần gặp Dự !

      Bỗng có một tiếng nổ lớn, gần xé màng nhĩ của Bình phát ra từ trong ống nghe khiến cho Bình làm rơi ống nghe xuống, lảo đảo lùi ra xa. Trong phút chốc mắt anh hoa lên và suýt ngã chúi về phía trước.

      Cố trấn tỉnh, Bình cầm lại ống nghe và lần này anh nghe giọng nói từ bên kia khá quen thuộc:
- Mày gọi tao hả Bình?

      Giọng của Dự ! Bình mừng quá, anh định hỏi bạn về giọng nữ lúc nãy, nhưng kịp ngừng lại, anh chỉ hỏi:
- Tao muốn hỏi mày lấy nước ở đâu để xài ?

      Dự đáp ngay:
- Nghe ba tao nói cái hồ chứa nước chứa đến hơn mười ngàn lít, một chục người xài vài ba tháng vẫn chưa hết.
- Hết sạch rồi !

      Dự ngạc nhiên:
- Sao lại hết được? Mới hôm rồi Tư tài xế ghé lại thì vẫn thấy còn gần đầy hồ mà. Hay là ai đã lén vào múc xài hết rồi ! Thôi, mày đi bộ ra ngoài xóm nhờ người ta chở nước tới xài đỡ đi ...

      Bình định đặt ống nghe xuống thì Dự hỏi:
- Còn dám ở nữa không ?

      Nghĩ bây giờ mình kể thêm những bất tiện thì anh ta sẽ cười ngạo, nên Bình cất tiếng cười ha hả:
- Ở đã quá trời, ngu gì về !

      Sau đó Bình mò ra xóm nhà cách đó khoảng vài trăm mét. Anh ngạc nhiên khi hầu như nhà nào cũng đóng kín cửa, hoặc có mở cửa thì lại không có người. Phải mất gần một giờ Bình mới tìm thấy một ông già đang ì ạch đẩy chiếc xe bò, bởi con bò ốm đến nỗi bước đi không muốn vững. Chặn ông ta lại, Bình lễ phép hỏi:
- Thưa bác, ở đây có ai có thể nhờ đi lấy nước về xài không ạ ?

      Ông già ngừng tay lại thì con bò già cũng đứng lại, vì hình như nó không đủ sức đi một mình. Ông ngước nhìn Bình rồi hỏi:
- Cậu ở đâu ?

      Bình chỉ tay về ngôi nhà lớn duy nhất trong xóm này:
- Dạ, cháu mới về ở ngôi biệt thự của ông Dương Đoan.

      Vừa nghe đến đó ông già lắc đầu ngay:
- Nhà đó thì thiếu gì nước, cần gì phải đi lấy nước giếng chi cho mệt !

      Ông ta định cúi xuống đẩy tiếp, nhưng Bình đã bất ngờ kéo ông ta lại:
- Ai lại đẩy chiếc xe bò khi có bò kéo ! Nè bác, hay là bác biết chỗ lấy nước, bác hãy giúp đi, con trả bác tiền hút thuốc !

      Chẳng nói chẳng rằng, ông già tiếp tục đẩy xe đi. Nhưng đi được mấy bước chợt ông lên tiếng:
- Cậu có cần người ở giúp việc không ?

      Đang cần một thứ mà ông ta lại hỏi thứ khác, trong lúc bực mình. Bình đáp đại:
- Cần, ông có ai thì dẫn tới !
- Có. Con gái tôi.

      Bình hơi giật mình:
- Con gái ông... mà bao nhiêu tuổi ?
- Mười tám !

      Bình lại một phen ngơ ngác:
- Mười tám... sao bác không để cô ấy phụ đẩy xe mà cho đi làm với người khác ?

      Ông ta lại cúi xuống đẩy xe tiếp, có lẽ nghĩ Bình đã từ chối. Chợt Bình chạy theo và nói:
- Được đó bác. Hay là bác cho cô ấy tới rồi giúp cháu đi lấy nước trước đã ...

      Bây giờ ông lão mới ngừng hẳn việc đẩy xe, ông cười lần đầu tiên với Bình, hai hàm chỉ toàn nướu, chứ không còn chiếc răng nào, giọng thật thà:
- Nhưng tôi nói trước, con gái tôi nó bị câm. Cậu có chịu mướn không ?

      Thảo nào. Bình nói thầm, và sau cùng anh gật đầu:
- Dạ được. Cháu mướn người làm chứ đâu phải mướn để nói chuyện đâu.

      Ông già lại nói:
- Thường người câm thì bị điếc, vậy cậu liệu có nói chuyện được với nó không ?
- Dạ ...

      Thấy Bình lưỡng lự, ông già chợt cười thành tiếng:
- Nói vậy chứ con nhỏ nhà tôi còn nghe được chút đỉnh. Cậu cứ nói chuyện nhỏ nhẹ với nó là nó nghe theo liền.

      Bây giờ tới phiên Bình phá lên cười:
- Bác mới nói cô ấy chỉ nghe được chút đỉnh mà lại bảo nói nhỏ cho cô ấy nghe, là sao ?

      Ông già bảo:
- Tôi nói thật đó. Con gái tôi rất nhát, mỗi lần nghe ai nói chuyện lớn tiếng là nó khóc và bỏ chạy ngay. Do vậy trời phú cho nó cách nhìn nhép miệng của người đối diện mà đoán ra câu nói của người đó. Chỉ yêu cầu mỗi khi nói chuyện cậu phải bước tới gần, để nó nhìn.

      Đúng là quá bất tiện, tuy nhiên lúc này anh cần có nước, nên gật đầu đại:
- Thôi cũng được. Bác cứ cho cô ấy tới đi, rồi cháu sẽ coi cách cô ấy làm việc mà tính tiền công.

- Được rồi, cậu cứ đi đâu chơi đi, lát nữa về nhà sẽ có nước cho tắm ! Mà nè, con gái tôi ban ngày không ra khỏi nhà, do nó mặc cảm về bệnh tật. Nó chỉ tới để giúp cậu vào ban đêm, có được không ?

      Bình cũng đành phải gật đầu, tuy nhiên anh cũng dặn:
- Riêng hôm nay thì cháu cần có nước tắm bây giờ.
- Tôi đã nói rồi, khi cậu về nhà thì đã có nước tắm ! Cứ mỗi tối nó tới, dù cậu ngủ rồi nó vẫn làm, như dọn dẹp nhà cửa cho cậu, giặt giũ áo quần. Cậu nhớ khi nào cần lắm mới nên thức dậy gặp nó, đừng làm nó giật mình.

      Bình vừa gật đầu mà vừa chép miệng:
- Lại rắc rối đây ...

      Ông già lại lẳng lặng đẩy xe đi. Nhìn cảnh ông cùng con bò ta có thể hình dung ra cảnh người già đi xuống âm phủ ! Bình thở dài rồi lững thững đi trở về nhà ...

      Quãng đường từ đó về ngôi nhà không xa, nên Bình chỉ đi một lúc là tới và lần này anh thật sự sững sờ, bởi trước mắt anh, hồ nước đã đầy trở lại !
- Cái gì vậy ?

      Anh không tin vào mắt mình nên tận tay thọc vào trong nước và khi cảm nhận đó là nước thật thì mới ngẩn người ra ...
- Không thể hiểu nổi !

      Anh vừa tắm mà vừa nghĩ tới lời thách đố của Dự. Thì ra ma là như thế này đây ! Nhưng ông lão vừa rồi là người thật chứ đâu phải ma, mà tại sao ông ta lại biết khi Bình trở về nhà thì nước sẽ đầy trở lại ? Phải chăng người ở vùng này đã quá quen với những chuyện như thế này rồi ?

      Tắm táp xong Bình nghe bụng cồn cào, anh bước tới mở chiếc tủ lạnh cũ mèm ra, trong đó ngày hôm qua lúc mới tới anh đã dồn hết những thức ăn dự trữ vào, hôm nay sẽ dùng từ từ ...
- Ủa, kỳ vậy?

      Cả một tủ đầy những món như xúc xích, thịt nguội, trứng và cả hai tảng thịt bò lớn nữa, Dự đã cho người nhà đi mua để Bình mang theo và rõ ràng anh đã cho hết vào đây, anh còn kiểm từng món nữa mà. Bây giờ sao lại biến mất hết, hầu như chẳng còn gì ?
- Không thể tin nổi... chẳng lẽ ai vào trộm hết?

      Cũng có khả năng đó, bởi lúc nãy đi Bình không khóa cửa. Thở dài chán nản, Bình lẩm bẩm:
- Lại phải nhờ người đi mua thức ăn khác rồi !

      Nhưng cái gay go là sáng nay lấy gì để ăn bữa điểm tâm ? Bình đành phải mặc lại áo, định đi ra ngoài để tìm quán xá gì đó, ăn đỡ. Nhưng khi bước ra tới ngõ, anh thấy có một con thỏ trắng nằm thoi thóp ở đó. Con vật vừa đẹp vừa dễ thương, Bình cúi xuống đỡ nó lên thì nhận ra ở đùi sau của nó bị một mũi tên của ai đó bắn, còn ghim chặt.
- Dã man thật !

      Rất nhẹ tay Bình nâng con thỏ và định đưa nó vào thềm nhà, nơi đó anh sẽ tìm cách lấy mũi tên ra. Nhưng vừa khi ấy anh lại nghe tiếng chim kêu rất gần, tiếng kêu ra vẻ đau đớn lắm ! Nhìn xuống đất và một lần nữa anh phải kêu lên:
- Tội nghiệp chưa !

      Một con chim khá lớn, đang nằm sải cánh, máu nhuộm đỏ cả một bên cánh của nó, đúng là cũng đang bị thương ! Bình quên ngay cơn đói, anh lại nâng con chim lên và cùng lúc đem hai con vật tội nghiệp vào hiên. Một cách nhẹ nhàng, Bình kéo mũi tên ra khỏi đùi con thỏ. Nó kêu ré lên đau đớn, nhưng sau đó nằm im đi, kiệt sức, nhưng có vẻ đã không còn nguy hiểm nữa. Đến con chim thì vết thương của nó không nặng lắm, nhưng do trúng ngay cánh nên hầu như nó không còn cử động được nữa, Bình phải dùng khăn sạch lau máu cho nó, rồi cột cố định vết thương.

      Sợ nhà có mèo, nên sau khi chăm sóc kỹ vết thương rồi Bình mang hai con vật vào phòng riêng của mình, đặt chúng lên giường tấn gối, mền chung quanh. Xong đâu đó rồi anh mới đi.

      Phải lội bộ khá xa Bình mới tìm được một quán nước, nhưng ngoài cà phê ra, chỉ có vài cái bánh ú, Bình đành phải ăn tạm. Vậy mà anh ăn ngon lành, vừa ăn vừa khen:
- Ngon chưa từng thấy !

      Thấy anh ăn ngon như đã nhịn đói lâu ngày, chị chủ quán hỏi:
- Cậu ở đâu tới, chứ đâu phải người xứ này phải không ?

      Bình thú thật:
- Tôi mới tới ở chơi ngôi nhà hoang của ông Dương Đoàn, chị biết nhà đó ?

      Vừa nghe nói chị ta đã tròn xoe mắt, hỏi:
- Cậu không biết gì sao dám ở đó ?

      Bình biết chị ta muốn nói điều gì, nên anh cười bảo:
- Nhà có ma chứ gì !

      Chị chủ quán ra vẻ nghiêm trọng:
- Ma thật chứ không phải chơi đâu ! Từ ba bốn năm nay nhà đó bỏ hoang, ông chủ đó hồi trước làm giàu nhờ xứ này, cất nhà đó lên cũng như đồn điền ở đây, vậy mà cuối cùng phải bỏ đi biệt, không thấy léo hánh về nữa !

      Bình giả vờ hỏi:
- Ma làm gì mà người ta sợ dữ vậy ?
- Cái cậu này không biết trời đất gì hết. Ma nhát, ma hại người chứ làm gì !

      Rồi chị ta hạ thấp giọng kể:
- Hồi đầu, lúc ông chủ Đoàn bỏ đi, ông ấy có nhờ người xứ này vào ở giữ nhà, nhưng cả bọn người vào đều hộc máu xém chết cả bốn, nên từ đó đến nay không ai dám ở nữa. Cậu không nên ở lâu ...

      Bình vẫn giọng nửa đùa nửa thật:
- Thiên hạ sợ không dám ở thì mình ở ! Tôi định sau khi ở vài ngày thử xem, nếu được tôi về đây ở luôn, kiếm vợ xứ này, chị thấy có được không ?

      Chị chủ quán rùng vai, lắc đầu:
- Nghe cậu nói mà phát ớn lạnh rồi ! Mà thật tình cậu ở đó mà không gặp rắc rối gì sao ?

      Bình cười cười:
- Tôi cũng đang muốn gặp ma một lần thử coi, ma đẹp xấu thế nào mà tiếc là suốt từ hôm qua tới giờ chưa gặp được !

      Bình ăn xong còn mua thêm mấy cái bánh ú và hỏi:
- Chị có thể nấu cơm cho tôi ăn vài bữa được không ?

      Sau vài giây suy nghĩ, chị ta đáp:
- Nấu thì được, nhưng cậu phải ra đây ăn, chứ tôi không đem tới nhà đó được.
- Cũng được. Mỗi bữa tôi sẽ ra đây ăn.

      Chợt nhớ ra, Bình nói:
- Hay là thế này, bữa nào tôi ra không được thì chị gửi cho ông già đánh xe bò thường đi ngang đây, được chứ ?

      Chị chủ quán ngạc nhiên:
- Ông già nào ? Ở đây làm gì có ai đánh xe bò. Xứ này chỉ có xe ngựa thôi, xe bò làm sao leo dốc nổi ?
- Có mà. Một ông lão với chiếc xe bò do con bò già kéo qua đường này, tôi mới gặp hồi nãy. Ông ta còn nói là có cô con gái câm nữa ...

      Bình nói chưa dứt lời thì chị chủ quán đã đứng vụt dậy, khiến cho cái bàn Bình đang ngồi ăn bị đổ sang một bên ! Chị ta lắp bắp:
- Cậu... cậu gặp ông ta ? Cậu gặp ...

      Bình ngạc nhiên:
- Chị sao vậy ?

      Sự sợ hãi làm cho da mặt chị ta tái mét, giọng run run:
- Không xong rồi cậu ơi... ông già đó tôi nhớ ra rồi... ông ta chính là cha của cô gái mà ngày xưa đã chết trong ngôi nhà ấy. Đó là ông già Tư, là người làm vườn cho nhà ông Đoan. Ông ta có cô con gái mười tám tuổi, cũng giúp việc trong nhà đó ... Rồi một hôm người ta hay tin cô gái câm đó treo cổ chết trong đó !

      Bình không để chị ta nói hết, đã chặn ngang:
- Sao cô ta chết ?
- Tôi không rõ, chỉ có ông già Tư cha cô ta mới biết. Bởi vậy ông ta mới nổi điên, xách dao rượt chém ông chủ Đoan, thiên hạ cho rằng ông ta bị sốc trước cái chết của con nên điên, nên bảo vệ để ông Đoan thoát thân. Tuy nhiên sau đó ông ta không ở trong ngôi nhà đó nữa, mà đem xác con gái để trên một cái cộ, dùng một con bò kéo, chở xác con đi khắp nơi kêu oan, nói rằng con mình đã bị người ta giết ! Hỏi ai giết thì ông ta không nói, chỉ ngửa mặt lên trời khóc rống lên ! Từ đó ngôi nhà ấy bỏ hoang, do ông Đoan cũng không dám ở, bởi ma hiện như tôi vừa kể lúc nãy !
- Vậy ông chủ nhà có dính gì tới cái chết của cô gái câm kia không ?

      Chị chủ quán hình như cảm thấy mình kể tới đó là quá nhiều, nên vội lắc đầu, từ chối nói tiếp. Bình bắt đầu hoang mang, nên đứng dậy đi về mà không đề cập tới chuyện nhờ nấu cơm nữa.

      Vừa về tới cổng ngoài Bình đã có linh tính như điều gì đó khác thường vừa xảy ra trong nhà. Anh nhẹ nhàng mở cổng, bước từng bước vào trong... Nhưng chẳng thấy có gì khác thường, nên Bình thở phào, anh bước vào phòng riêng định thay đồ rồi bắt đầu một ngày trong ngôi nhà hoang.

      Tuy nhiên...
      Vừa đẩy cửa phòng bước vào, Bình đã khựng lại và kêu lên:
- Cô là ai ?

      Trên giường của anh có một cô gái mặc quần áo toàn trắng đang nằm ôm hai con vật bị thương mà Bình đã cứu lúc nãy. Cô ta nhìn Bình với đôi mắt thân thiện. Bình lặp lại câu hỏi:
- Cô là ai ?

      Bấy giờ cô gái mới ngồi lên, cất giọng thật trong trẻo:
- Đây là những lời nói đầu tiên trong đời tôi, bởi từ nhỏ tôi đã bị câm cho tới lúc chết. Mà khi đã chết rồi thì đâu có dịp nói chuyện trực tiếp với ai. Chào anh, tôi là con ma giữ nhà này ! Đúng hơn là ở nhà này để chờ ngày đòi nợ !

      Bình nghe lạnh từ sống lưng, anh hơi mất tự nhiên:
- Cô ... cô chính là con gái ông già Tư ?

      Cô ta bước xuống giường, vẫn nhìn Bình với nụ cười:
- Đúng là tôi phải giữ lời hứa giữa cha tôi với anh, tôi phải tối tối tới đây để giúp anh công việc nhà... Nhưng giờ đây thì không thể rồi, tôi vừa mới đòi được món nợ mạng sống mà tôi phải chờ đợi bấy lâu nay. Con nợ của tôi đang ở trên lầu, lát nữa anh lên sẽ biết là ai. Còn anh, đúng ra anh cũng đã phải trả giá cho sự ngạo mạn lẫn liều mạng của mình ! Nhưng vừa rồi, bằng tấm lòng nhân hậu, bằng nghĩa cử của một con người không có máu ác, qua việc anh cứu hai con vật yêu của tôi, nên tôi tha cho anh. Vậy sau khi giải quyết xong chuyện cái xác trên lầu, anh có thể đi hay ở tại ngôi nhà này là tùy anh, tôi không có quyền ngăn anh nữa. Mà suy cho cùng, anh là người xứng đáng làm chủ ngôi nhà này hơn.

      Cô ta nói xong định bước ra ngoài, nhưng khi tới ngang cửa, cô ta quay lại nói tiếp:
- Anh cũng nên rõ câu chuyện mà bà chủ quán kể cho anh nghe lúc nãy. Người hại tôi chết chính là ông chủ họ Dương tên Đoan ! Chính lão ta đã cưỡng hiếp tôi rồi ngụy tạo cái chết treo cổ của tôi ! Tôi làm ma chỉ để đòi mạng lão ta, nhưng lâu nay lão trốn biệt, giờ mới vác xác về đây chịu tội ...

      Cô ta thoắt cái đã không còn thấy bóng !

      Bình vội chạy lên lầu thì thấy có một gian phòng mở toang cửa, anh nhìn vào và thét lên:
- Bác Đoan !

      Thì ra ông Dương Đoan, cha của Dự đã treo cổ chết tự lúc nào rồi !

      Vừa khi ấy từ dưới nhà có tiếng chuông điện thoại reo vang. Bình chạy xuống nghe và nhận ra giọng của Dự ở đầu dây bên kia:
- Bình hả ? Ba mình vừa điện thoại về cho hay sáng nay ông sẽ ghé lại chỗ cậu đó. Ông có vẻ kích động lắm, có gì cậu coi chừng ông ấy với. Mình sẽ lên ngay trưa nay.

      Bình định báo tin cho bạn, nhưng Dự đã cúp máy.

      Đứng lặng người một lúc, cuối cùng Bình nói đủ cho mình nghe:
- Đúng ở đây có ma thật ...
Mới nhất
15/11/2016
Xem nhiều nhất
Lượt xem: 23019
Lượt xem: 10271
Top Truyện Nhiều Tập
Mới nhất
15/11/2016
Xem nhiều nhất
Lượt xem: 23019
Lượt xem: 10271
Top Truyện Nhiều Tập