Về việc đóng cửa website Hội Quán Truyện    xem tiếp


Cô gái đến từ hôm qua - Chương 2

Cô gái đến từ hôm qua - Chương 2


Thể loại: Truyện Dài

Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh

Ngày đăng: 10/12/2014

Lượt xem: 327


      Bây giờ thì tôi lâm vào tình trạng khốn khổ như vậy chứ hồi tôi còn nhỏ, đừng hòng có đứa con gái nào "quay" được tôi. Chỉ tôi quay tụi nó như quay dế thì có. Phải nói hồi đó tôi có "uy" với con gái ghê gớm. Mỗi lần nhớ lại cứ tiếc đứt ruột.
    
      Hôm trước tôi mới dặn Tiểu Li có trò gì hay hay nhớ rủ tôi chơi với thì ngay hôm sau nó rủ liền.
    
      Nó cầm sợi dây thừng huơ huơ trước mặt tôi.
- Anh chơi nhảy dây với em không ?
    
      Tôi bĩu môi:
- Tao thèm vào chơi trò con gái !
    
      Nó "hứ" một tiếng:
- Con trai chơi cũng được vậy !
    
      Tôi nheo mắt:
- Ai bảo mày?
- Cần gì ai bảo ! Tụi con trai trường em khối đứa chơi nhảy dây !
    
      Tôi liếm môi:
- Thật không ?
- Thật.
- Thật thì chơi.
    
      Nói xong, tôi giật sợi dây thừng trên tay Tiểu Li. Nó la lên:
- Anh để em nhảy trước cho anh coi.
    
      Tôi hừ mũi:
- Cần gì coi ! Mày làm như tao là... con nít vậy !
    
      Tôi cầm sợi dây thừng vung lên khỏi đầu, dặn Tiểu Li:
- Mày đếm thử xem tao nhảy được mấy trăm cái nghen !
    
      Tiểu Li cười khúc khích:
- Anh chỉ nói dóc ! Anh nhảy được năm chục cái là giỏi lắm rồi !
    
      Tôi "xì" một tiếng, giọng khi dễ:
- Nhảy năm chục cái thì nhảy làm gì ?
    
      Nhưng tôi chỉ nhảy được bảy cái. Tới cái thứ tám, sợi thừng bất ngờ vướng vào chân khiến tôi té sấp, mặt đập xuống đất một cú như trời giáng.
    
      Tiểu Li hoảng hồn chạy lại đỡ tôi dậy. Tôi gượng gạo ngồi lên, cả người ê ẩm.
    
      Dòm mặt tôi, Tiểu Li la hoảng:
- Trời ơi ! Trán anh u một cục rồi !
    
      Tôi đưa tay lên trán rờ rẫm và lo lắng hỏi:
- Có chảy máu không ?
    
      Tiểu Li lắc đầu:
- Không, nhưng cục u bầm tím.
    
      Tôi nhăn nhó ra lệnh:
- Mày chạy đi kiếm cho tao chai dầu !
    
      Tiểu Li nhìn tôi với vẻ ái ngại:
- Hay là để em đỡ anh vô nhà đã ?
    
      Tôi nạt:
- Tao chưa thấy ai ngu như mày ! Vô nhà sao được mà vô nhà ! Bộ mày muốn tao bị ăn đòn hả ?
    
      Thấy tôi nổi sùng, Tiểu Li vội vã chạy đi. Lát sau nó cầm chai dầu về:
- Dầu này được không ?
    
      Tôi không thèm ngó:
- Dầu nào cũng được ! Mày xức giùm tao đi !
    
      Tiểu Li tuân lệnh tôi răm rắp. Nhưng nó vừa chạm vô trán tôi, tôi đã hất tay nó ra, xẳng giọng:
- Tay mày như thể cục sắt ấy ! Đau thấy mồ !
    
      Tiểu Li chớp mắt:
- Em xức nhè nhẹ mà !
    
      Tôi hừ mũi:
- Vậy mà nhẹ !
    
      Rồi thấy nó cầm chai dầu đứng phân vân, tôi giục:
- Lại còn đứng đó nữa ! Xức đi !
    
      Lần này Tiểu Li không dám lấy tay quẹt qua quẹt lại, nó thấm dầu lên chỗ sưng của tôi một cách nhẹ nhàng, êm ái. Vừa làm, nó vừa xuýt xoa luôn miệng.
    
      Tôi cằn nhằn:
- Xuýt xoa cái gì ! Tại mày hết đó !
- Sao lại tại em ?
- Chứ gì nữa ! Ai bảo mày rủ tao chơi nhảy dây !
    
      Tiểu Li ngạc nhiên:
- Thì anh chẳng bảo khi nào có trò chơi nhớ rủ anh là gì !
    
      Tôi nhăn mặt:
- Tao nói là nói trò chơi khác kia ! Chơi nhảy dây té đau thấy mồ !
- Tại anh chứ bộ ! Em nhảy hoài mà có té đâu !
- Mày khác, tao khác ! Mày là con gái !
 
      Tôi tằng hắng một tiếng rồi nói tiếp:
- Với lại người ta chơi nhảy dây bằng dây thun chứ ai nhảy dây bằng dây thừng ! Nếu nhảy bằng dây thun thì bữa nay tao đâu có té.
    
      Thấy tôi kể tội nó ghê quá, Tiểu Li lẳng lặng xức dầu, không dám cãi lại nửa tiếng.
    
      Ngày hôm sau, Tiểu Li cầm sợi dây thun đến khoe tôi. Nó hí hửng:
- Dây thun nè !
    
      Tôi nhún vai:
- Dây thun thì kệ mày ! Tao không chơi nhảy dây nữa đâu !
    
      Tôi làm Tiểu Li cụt hứng. Nó ngồi bệt xuống đất và buồn bã quấn sợi dây thun quanh cổ tay, vòng này chồng lên vòng nọ.
    
      Làm mặt ngầu một hồi, tự nhiên tôi thấy tội tội Tiểu Li, bèn nói:
- Mày đưa sợi thun đây !
    
      Mắt nó sáng rỡ:
- Anh nhảy hả ?
- Nhảy cái mốc xì ! Tao làm cái ná bắn chim.
    
      Tiểu Li tròn mắt:
- Ơ, anh lấy dây thun làm ná, em lấy gì chơi nhảy dây ?
    
      Tôi hắng giọng:
- Mày ngu quá ! Chơi nhảy dây mà làm gì ! Để tao làm cái ná bắn chim, mỗi ngày kiếm vài chục con về rô-ti ăn, khoái hơn nhiều !
    
      Tiểu Li trố mắt:
- Vài chục con ?
    
      Tôi gật đầu:
- Chứ sao ! Vài chục con là còn ít đó ! Hôm nào siêng, tao bắn cả trăm con.
    
      Làm ná xong, tôi sai Tiểu Li đi nhặt sỏi về làm đạn. Nó chạy đi một hồi, nhặt về một nắm sỏi đổ xuống trước mặt tôi. Trong đống sỏi của nó, tôi lựa được bốn, năm hòn, còn bao nhiêu tôi ném cả ra đường.
    
      Tiểu Li ngơ ngác:
- Sao anh ném hết vậy ?
    
      Tôi đáp, giọng trách móc:
- Mày không biết lựa sỏi gì hết !
    
      Vừa nói, tôi vừa chìa mấy hòn sỏi trong tay ra:
- Phải nhặt mấy hòn tròn tròn như vầy nè !
    
      Tiểu Li khịt mũi:
- Anh không nói trước, em đâu có biết.
    
      Tôi nheo mắt:
- Bây giờ mày biết chưa ?
    
      Tiểu Li thật thà:
- Biết rồi.
    
      Tôi hất hàm:
- Biết rồi thì chạy đi nhặt nữa đi !
    
      Tiểu Li quệt mồ hôi trên trán:
- Ngay bây giờ hả ?
- Ừ, ngay bây giờ.
    
      Trang bị "vũ khí đạn dược" đâu đó xong xuôi, tôi kéo Tiểu Li đi dọ dẫm, rình rập dưới mấy bụi cây. Nhưng suốt ba ngày liên tiếp, tôi không bắn được con chim nào.
    
      Tiểu Li sốt ruột, hỏi:
- Sao anh bắn trật hoài vậy ?
    
      Vừa mắc cỡ, vừa bực mình, tôi gắt:
- Tại mày đó !
    
      Tiểu Li sợ hãi:
- Em có làm gì đâu !
    
      Tôi nói đại:
- Dòm thấy mày, mấy con chim nó đâu có chịu đứng yên cho tao bắn.
- Sao kỳ vậy?
- Tao chẳng biết. Mày hỏi tụi chim ấy !
    
      Tiểu Li buồn bã:
- Vậy ngày mai em ở nhà, không đi theo anh nữa.
    
      Tôi chép miệng:
- Ừ, mày ở nhà đi! Tao cũng ở nhà luôn !
- Ủa, sao anh không đi ?
    
      Tôi thở dài:
- Tao hết thích trò bắn chim rồi.
    
      Vừa nói, tôi vừa ném cái ná vô bụi cây trước vẻ mặt ngơ ngác của Tiểu Li.
    
      Trên đường về, Tiểu Li hỏi tôi:
- Không bắn chim nữa thì mình chơi trò gì ?
- Tao không biết. Mày nghĩ giùm tao đi !
- Sao anh không nghĩ ?
    
      Tôi ấp úng:
- Tao hả ? Tao phải nghĩ... chuyện khác !
    
      Nói đại vậy thôi chứ tôi cũng chẳng biết cái chuyện khác đó là chuyện gì. May mà Tiểu Li không hỏi tới. Nó chỉ vui vẻ gật đầu:
- Ừ, để em về nghĩ coi. Khi nào nghĩ ra, em sẽ kêu anh.
    
      Thấy nó nghe lời tôi răm rắp, tôi khoái chí nhủ bụng: con nhỏ này khờ dễ sợ !


      Lớn lên, mọi chuyện đâm ra khác hẳn.
      Việt An hỏi tôi:
- Anh đọc cuốn "Con tàu trắng" xong chưa ?
- Mới được nửa cuốn.
    
      Việt An nhăn mặt:
- Sao anh đọc chậm rì vậy ? Đọc lẹ lẹ lên, tôi còn cho Hồng Hoa mượn.
- Mốt trả.
- Không có mốt gì hết ! Tối nay anh đọc gấp đi, sáng mai trả tôi.
    
      Tôi toát mồ hôi:
- Tối nay làm sao đọc kịp ?
- Sao không kịp ?
- Còn ngủ nữa chi !
- Thì đừng ngủ!
    
      Tối đó tôi không ngủ thật. Tôi thức đến ba giờ sáng mới đọc xong cuốn sách. Sáng dậy, mặt tôi khờ câm. Khi tôi đưa trả cuốn sách cho Việt An, nó nhìn tôi chăm chú:
- Anh làm gì mà mặt mày ngó hốc hác vậy ?
    
      Tôi gãi đầu:
- Tối hôm qua tôi đọc sách đến ba giờ sáng.
    
      Việt An giật mình:
- Trời ơi, tôi nói chơi bộ anh làm thật hả ?
    
      Tôi cười méo xẹo:
- Tôi đâu có biết Việt An nói chơi.
    
      Việt An có vẻ áy náy trước sự khờ khạo dại dột của tôi. Nó thò tay vào cặp lấy ra một cây kẹo đưa tôi:
- Cho anh nè !
    
      Tôi cầm lấy cây kẹo như cầm một phần thưởng an ủi, lòng rộn ràng một cảm giác khó tả.
    
      Thấy tôi cầm cây kẹo hoài, Việt An giục:
 - Anh ăn đi !
- Tôi để dành.
- Để dành chi vậy ?
    
      Tôi định nói là để làm kỷ niệm nhưng không hiểu sao đến phút chót tôi lại nói tránh đi:
- Để khi nào đói lấy ra ăn.
    
      Việt An cười khúc khích:
- Đói ai lại ăn kẹo !
    
      Nói xong, nó lại lấy cho tôi một cây kẹo khác:
- Cây kia để dành thì ăn cây này.
    
      Tôi lúng túng từ chối:
- Việt An ăn đi !
    
      Nó lắc lắc cái cặp:
- Còn cả khối trong này.
    
      Tôi tò mò:
- Ở đâu nhiều vậy ?
- Mua chứ đâu !
- Việt An thích ăn kẹo lắm hả ?
- Ừ.
    
      Tôi nuốt nước bọt:
- Vậy ngày mai trở đi Việt An đừng mua nữa !
- Sao vậy ?
    
      Tôi nói lấp lửng:
- Có người mua cho Việt An.
    
      Việt An chớp mắt:
- Ai vậy ?
    
      Tôi ngó lơ chỗ khác:
- Tôi không biết.
    
      Việt An mỉm cười:
- Nhưng tôi biết.
    
      Tôi cố giữ giọng nói thật bình tĩnh:
- Biết ai ?
    
      Việt An nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng tỉnh khô:
- Anh chứ ai !
    
      Trước vẻ mặt bối rối của tôi, nó thản nhiên nói tiếp:
- Tôi còn biết tại sao anh định mua kẹo cho tôi nữa kìa !
    
      Tôi giật mình, trống ngực đập thình thịch. Chẳng lẽ Việt An định nói huỵch toẹt tâm sự u uẩn của tôi ra đây ? Tôi hỏi với giọng hoang mang:
- Tại sao?
    
      Việt An lắc mái tóc:
- Tại vì anh muốn chuộc cái tội vẩy mực hôm nào.
    
      Tôi thở phào, vừa nhẹ nhõm lại vừa thất vọng. Đồng thời tôi cũng phát hiện ra con gái là một sinh vật thù dai dễ sợ. Cái chuyện xa lắc xa lơ mà bữa nay Việt An còn nhắc.
    
      Tôi cắn môi:
- Không phải vậy đâu ! Tôi quên chuyện đó rồi !
- Sao vậy ? Tôi tưởng lúc nào anh cũng nhớ chứ !
    
      Tôi chép miệng:
- Nhớ làm gì ?
    
      Việt An cười:
- Nhớ để mua kẹo cho tôi.
    
      Nó ăn nói kiểu đó, tôi không biết làm sao đối đáp, đành nhe răng cười theo. Khổ một nỗi, nụ cười của tôi lúc này không giống với bất cứ kiểu nào trong sáu kiểu cười "ăn tiền" kia !
    
      Kể từ hôm đó, ngày nào trong túi tôi cũng đầy kẹo. Cứ đến giờ ra chơi hoặc trên đường về, thừa lúc vắng người, tôi vội vã giúi vào tay Việt An.
    
      Nhưng Việt An không ăn kẹo một mình. Nó chơi thân với Hồng Hoa và Chiêu Minh nên thứ gì cũng phải chia ba, nhất là những thứ có chất glucose.
    
      Từ khi phát hiện ra mối quan hệ chằng chịt này, thứ gì tôi cũng phải mua gấp ba: ba trái ổi, ba trái cốc, ba thỏi chocolate, làm như không phải tôi yêu một người mà yêu cùng lúc ba người vậy.
    
      Để phục vụ đều đặn cho cái "hợp tác xã tiêu thụ" hoạt động không mệt mỏi này, tôi phải bấm bụng cắt giảm các khoảng cà phê, sách báo, bớt đi xem phim và hoàn toàn chia tay với các bàn billard.
    
      Sau nhiều lần rủ tôi đi chơi billard không được, Hải gầy đâm ra thắc mắc:
- Bộ mày tu rồi hả ?
- Đâu có ! Lúc này tao bận... học bài.
    
      Hải gầy nhìn tôi với vẻ nghi ngờ:
- Xạo đi mày !
- Thật.
- Tao không tin.
- Không tin thì kệ mày ! Có tiền cho tao mượn vài trăm !
- Làm gì vậy ?
- Làm gì kệ tao !
    
      Hải gầy không thèm hỏi nữa. Nó móc tiền ra đưa tôi. Đợi cho nó đi khuất, tôi hí hửng cầm tiền chạy đi mua... kẹo.
    
      Nhưng vất vả vậy mà nào có yên thân, hôm thì tôi bị Hồng Hoa hạch:
- Sao ông không mua mứt mãng cầu ?
    
      Hôm thì tôi bị Chiêu Minh đánh đòn tâm lý:
- Việt An thích ăn nho lắm !
    
      Thế là tôi mua mứt mãng cầu. Rồi tôi lại mua nho. Nhưng ngoài chợ người ta không chỉ bán mứt mãng cầu và nho, tôi mua nhãn. Sau nhãn, tới măng cụt. Sau măng cụt, tôi tới Hải gầy:
- Mày còn tiền không ?

      Hải gầy giương mắt ếch:
- Chi vậy ?
- Mượn.
- Mày mới mượn đây mà !
- Thì mượn nữa !
    
      Hải gầy nhìn tôi đăm đăm:
- Mày xài gì dữ vậy ?
    
      Tôi nhún vai:
- Xài gì kệ tao !
    
      Nhưng lần này Hải gầy không cho tôi "kệ tao" nữa. Nó nheo mắt:
- Mày không nói, tao không đưa tiền.
    
      Bị Hải gầy gây sức ép, tôi nổi sùng, tính bỏ đi. Nhưng nếu bỏ đi thì biết đào đâu ra tiền mua sắm "lễ vật" để cống nộp cho Việt An. Nghĩ vậy, tôi đành thở dài khai báo tuốt tuột "thiên tình sử bí mật" của tôi cho Hải gầy nghe.
    
      Nghe xong, Hải gầy nghiêm mặt, hỏi:
- Mày biết con lừa không ?
    
      Tôi ngơ ngác:
- Biết ! Mà sao ?
    
      Hải gầy khịt mũi:
- Mày ngu như con lừa !
    
      Tôi đỏ mặt:
- Dẹp mày đi !
    
      Hải gầy tỉnh khô:
- Chứ gì nữa ! Khi không lại đem tiền đi nộp cho bọn con gái !
    
      Tôi tặc lưỡi:
- Mày không biết gì hết ! Ai yêu mà chẳng vậy !
    
      Nó "xì" một tiếng:
- Yêu gì kỳ vậy ? Sao nó không mua cho mày mà chỉ có mày mua cho nó ?
    
      Tôi ấp úng:
- Việt An có cho tao... mượn sách.
    
      Hải gầy cười hô hố:
- Mượn sách thì nói làm quái gì ! Trước giờ nó có tặng mày cái gì không ?
    
      Tôi lắc đầu:
- Không.
- Vậy là nó đâu có yêu mày ?
- Thì đâu có yêu !
    
      Hải gầy trố mắt:
- Vậy là chỉ có mày yêu nó ?
    
      Tôi thở dài:
- Thì vậy chứ sao ! Khi nãy tao đã nói với mày rồi !
    
      Hải gầy gật gù:
- Thế thì tao hiểu rồi! Tình yêu mày thuộc diện tình yêu đơn phương. Giống như đường một chiều vậy, có tới mà không có lui.
    
      Rồi nó tặc lưỡi bình luận:
- Yêu như vậy thì thà không yêu còn hơn !
    
      Tôi nổi máu tự ái:
- Biết đâu Việt An cũng yêu tao thì sao ?
    
      Nó hất mặt:
- Mày căn cứ vào đâu mà nói vậy ?
- Chẳng căn cứ vào đâu hết ! - Tôi đáp với giọng bối rối - Tao chỉ đoán vậy thôi !
    
      Hải gầy phẩy tay:
- Cái gì chứ tình yêu không thể đoán mò được ! Phải dựa trên cơ sở khoa học đàng hoàng !
    
      Tôi gãi tai:
- Cơ sở khoa học ở đâu mà dựa ?
    
      Nó hùng hồn:
- Mình phải tạo ra !
    
      Tôi đi từ thắc mắc này đến thắc mắc khác:
- Tạo ra bằng gì ?
- Bằng thư.
    
      Tôi chợt hiểu ra:
- Bộ mày xúi tao viết thư cho Việt An hả ?
- Chớ sao nữa ! Mày viết đi, tao góp ý cho !
    
      Tôi lắc đầu nguầy nguậy:
- Thôi, tao không chơi cái trò viết thư đâu ! Rủi nó cao hứng nó đem khoe tùm lum, chắc tao phải bỏ học mất.
    
      Hải gầy cười:
- Ai bảo mày viết dài dòng chi! Mày chỉ viết ngắn gọn một câu thôi: "Việt An... Thư". Chỉ có ba chữ. Phía dưới mày thêm mấy chữ "yêu", "không yêu" hoặc có thể "chưa yêu", "sắp yêu" cho có vẻ phong phú, đa dạng. Rồi mày bảo nó chọn chữ nào phù hợp với tâm trạng của nó điền vào chỗ trống của câu trên. Xong, nó gởi trả lại mày.
    
      Tôi nhăn mặt:
- Thư tình mà mày làm như bài tập ngữ pháp không bằng !
    
      Hải gầy vỗ vai tôi:
- Thì tao đã bảo đây là kiểm tra khoa học mà lại ! Còn không thì mày viết hai câu "Việt An yêu Thư" và "Việt An không yêu Thư", sau mỗi câu mày vẽ một ô vuông rồi bảo nó đánh dấu chéo vào ô vuông thích hợp. Kiểu như bài thi trắc nghiệm vậy !
    
      Tôi giơ hai tay lên trời:
- Thôi, thôi, tao không có nghe lời xúi bậy của mày đâu !
    
      Hải gầy sầm mặt:
- Sáng kiến hay vậy mà mày kêu xúi bậy !
    
      Tôi rụt cổ:
- Làm theo mày, rủi nó đánh dấu chéo vào ô "không yêu" thì chết tao.
- Có gì đâu mà chết ! Nếu vậy thì mày được trở lại làm người, khỏi phải làm con lừa nữa !
    
      Tôi cười hì hì:
- Tao khoái làm con lừa hơn.
    
      Thấy tôi có vẻ say mê đóng vai con lừa cho Việt An (và cả Hồng Hoa và Chiêu Minh nữa) xỏ mũi dắt đi, Hải gầy chán nản thở hắt ra:
- Kệ xác mày ! Mày đi mà làm con lừa lấy !
    
      Tôi chìa tay:
- Đưa tiền đây !
    
      Hải gầy cau có móc tiền đưa tôi rồi bỏ đi một mạch.
Mới nhất
15/11/2016
Xem nhiều nhất
Lượt xem: 22840
Lượt xem: 9610
Top Truyện Nhiều Tập
Mới nhất
15/11/2016
Xem nhiều nhất
Lượt xem: 22840
Lượt xem: 9610
Top Truyện Nhiều Tập