Về việc đóng cửa website Hội Quán Truyện    xem tiếp


Cô bé thích đùa - Chương 6 (Cuối)

Cô bé thích đùa - Chương 6 (Cuối)


Thể loại: Truyện Dài

Tác giả: Quỳnh Dao

Ngày đăng: 02/01/2015

Lượt xem: 313


      Buổi chiều, Thanh thảo ngồi dưới thềm nhà, mắt nhìn mông lung lên nền trời xanh thẳm. Cô suy nghĩ nhiều về tương lai và những dự tính thầm kín của mình.
- Thanh Thảo !
    
      Thảo ngẩn người:
- Anh Hậu !
- Cô bé làm gì ngồi ra vẻ suy tư vậy ?
- Em đang nghĩ ngợi về tương lai.
    
      Hậu mỉm cười:
- Tuổi em còn trẻ, không nên suy nghĩ quá nhiều.
- Sao anh không cho em nghĩ nhiều về tương lai mình chứ. Chính vì tương lai mình mới phát huy hiện tại.
- Em có thể lừa ai chứ không thể lừa lương tâm mình được. Ngoài suy nghĩ tương lai, em còn nghĩ nhiều điều khác mà tuổi mới lớn thường hay mơ mộng.
    
      Thảo thầm khen anh tinh tế nhưng chẳng lẽ mình nhận mình vừa nghĩ chuyện bậy bạ sao, cô cười:
- Em ngoài chuyện học hành chẳng có gì để mà mơ mộng.
- Mơ mộng có gì xấu mà em vội chối. Nhiều lúc học một bài thơ hay, hay xem một đoạn phim ý nghĩa, em cũng muốn hóa mình vào nhân vật đó hay lẳng lặng theo lời thơ, tiếng nhạc. Đó là cảm xúc của tuổi mới lớn mà.
    
      Thảo phì cười :
- Chắc hồi còn trẻ anh hay mơ mộng lắm.
    
      Hậu gật đầu:
- Anh không chối điều đó, anh rất nhạy cảm. Ngồi nhìn mưa rơi anh cũng nghĩ ra lắm đều thú vị. Nhất là nghĩ đến đôi mắt của Kiều Thu, lúc nào cũng như có nước.
- Nói vậy anh với chị Thu quen nhau hồi còn rất trẻ.
- Tụi anh học cùng khối, tình cảm lúc đó không biểu hiện rỏ nét, chỉ thấy nhớ vu vơ thôi.
    
      Thảo cười tủm tỉm:
- Còn đi học mà anh cũng dám nghĩ đến chuyện tình cảm nữa à ?
- Tình cảm bạn bè gần gũi dễ biến thành tình yêu trai gái. Anh và Kiều Thu không ngoại lê. Lúc còn đi học tụi anh thường vun vén kiến thức cho nhau và nhìn vào nhau vươn lên.
 - Nếu quen một người lớn hơn mình họ không còn ở tuổi đi học thì có gì trở ngại không ?
- Chà, xem ra anh là trung tâm rỡ rối tơ lòng cho em rồi. Tuy em không nói thật người đó là em, anh cũng biết em đang đắn đo chuyện này.
    
      Thảo xấu hổ, nhìn lên nền trời. Bên cạnh giọng Hậu vẫn đều đều:
- Theo anh, khi quen một cô bé còn đi học không gì khác hơn là động viên cô bé trong học tập, giúp cô bé bớt căng thẳng lúc học tập quá nhiều. Bằng lòng làm người cho cô bé tâm sự chuyện trường, chuyện lớp kể cả chuyện ngoài căng tin hay bên xe cóc ổi.
   
      Thảo cười ngất:
- Anh thật có tài hài hước.
- Nhưng đó là chuyện thật đó bé ơi !
    
      Thảo chấm dứt câu chuyện khi bóng ông Trần xuất hiện. Hậu lại theo ông vào phòng bàn công việc ngày mai. Thảo lắc đầu: xem ra làm người lớn cực hơn nhiều, lúc nào cũng bận rộn.
    
      Cô bé lấy xe đạp, chạy lòng vòng thành phố. Không có Hạnh bên cạnh cô bé không thể phát huy sở trường của mình. Cô nghĩ nếu con người ta không có bạn chắc suy nghĩ bế tắc lắm.
    
      Đang chạy ngon lành bỗng bánh xẹ xẹp lép, Thảo càu nhàu:
- Vô duyên ! Khi không cái hư à.
    
      Cô dẫn xe tìm chỗ sữa:
- Bác ơi, bác sửa giùm con, bánh xe con xẹp rồi.
    
      Tiếng ai đó đùa:
- Sửa tính tiền chứ sửa giùm cái gì.
    
      Thấy bác thợ còn loay hoay với một chiếc xe khác, Thảo nói:
- Hay bác làm ơn vá cho con trước đi, con có công chuyện gấp.
    
      Bác sửa xe cười:
- Cháu mới đến, ráng chờ một chút, làm vậy kỳ lắm.
- Xe cháu chỉ vá, mau thôi mà.
- Nhưng ...
- Bác vá cho cô ấy trước đi.
    
      Tiếng nói quen thuộc của người con trai làm Thảo tái mặt:
- Anh Minh !
    
      Minh cười, nụ cười làm trái tim của Thảo xao động:
- Thảo có chuyện gấp, anh nhường cho cô bé đó.
    
      Thảo cúi đầu:
- Thật ra Thảo chỉ chạy lòng vòng thôi.
    
      Minh nhẹ lắc đầu:
- Ở đâu Thảo cũng tỏ rõ tài năng của mình.
    
      Thảo xấu hổ :
- Anh vẫn còn để bụng chuyện lần ấy ?
- Anh muốn quên mà không thể nào quên được. Hình như đó là lần đầu anh nhịn một cô bé như Thảo đó.
    
      Thảo mỉm cười:
- Nói ra Thảo cũng oai ghê há.
- Lần đó không hiểu sao anh lại nghe lời cô bé mà chẳng chút đắn đo.
- Còn phải đắn đo, anh có lỗi trước chứ bộ.
- Nhưng là con gái, bé không nên dữ dằn như vậy.
- Có phải vì vậy mà anh luôn nói xấu Thảo ?
- Ai nói với bé chuyện đó ?
- Chẳng lẽ nhỏ Hạnh nói oan cho anh.

      Hạnh nói sao ?
- Nói anh hay nhắc Thảo để chửi.
    
      Minh cười:
- Bé tin à ?
- Sao hổng tin, trước mắt anh còn lên án Thảo huống hồ gì sau lưng.
    
      Hai chiếc xe sửa xong, Minh trả tiền:
- Mình dạo một vòng đi Thảo.
    
      Thảo nói tiếp:
- Anh chưa trả lời Thảo, có phải anh vẫn thường nói xấu Thảo ?
- Ít nhất đối với anh, bé có tốt bao giờ mà sợ anh nói xấu.
    
      Thảo ấp úng:
- Tại anh là nguyên nhân mà.
- Chuyện nào cũng lỗi của anh, còn chuyện nào là lỗi của bé đâu ?
- Thảo có lỗi sao ?
- Anh muốn góp ý xây dựng cho bé mà bé bảo là anh nặng nhẹ. Thử hỏi nếu không ai nói tới, bé còn dữ cỡ nào.
- Bản tính Thảo là vậy mà.
- Không phải. Đa số các cô luôn tỏ ra là mình không biết sợ ai chẳng qua là che đậy trái tim nhút nhát của chính mình.
    
      Thảo quắc mắt:
- Anh dám nói ...
    
      Minh cười:
- Theo anh, nếu bé đừng dữ dằn thì bé là một cô gái rất dễ thương.
- Dễ thương để làm gì cơ chứ ?
    
      Minh không trả lời Thảo mà anh nói:
- Qua dữ sẽ là bức tường ngăn cách tình bạn.
- Thảo có ăn thịt ăn cá ai đâu mà bảo là dữ.
- Nếu bé dịu dàng một chút sẽ có người kết bạn với bé.
- Đã bảo là bản chất thì khó mong gì thay đổi. Còn bạn ư, cảm thấy được thì làm bạn nếu không thì thôi. Thảo đâu cần phải giả hiền từ để lừa bạn.
- Bé thật là ương bướng.
- Với anh, Thảo hội đủ các tính xấu, vậy anh còn bận tâm làm gì.
    
      Minh dừng xe lại đột ngột làm Thảo cũng thắng gấp.
- Xe anh sao vậy ?
- Không sao.
- Vậy dừng xe lại làm gì ?
- Để nói cho bé rõ là anh không thể không bận tâm vì bé. Anh cảm thấy mến bé và muốn làm bạn với bé.
    
      Thảo cười ngất :
- Anh không sợ à ?
- Có lẽ đã đến lúc anh phải chấp nhận nó rồi.
- Ý anh là ...
- Thảo, mong Thảo chấp nhận làm bạn anh.
    
      Thảo ngơ ngác
- Trước nay Thảo vẫn làm bạn với anh kia mà. Có gì thay đổi ?
- Thảo không hiểu hay là không muốn hiểu. Anh muốn Thảo làm bạn gái của anh.
    
      Mặt Thảo đỏ bừng:
- Anh không sợ rước lấy phiền hả ?
- Anh chỉ sợ thiếu tiếng cãi cọ của bé, anh sẽ buồn.
    
      Thảo bắt đầu bối rối. Không có gì thì oang oang cái miệng, chứ lúc người ta ngỏ ý lại chẳng biết nói gì.
- Thảo còn bận học, Thảo không rảnh làm bạn anh đâu.
    
      Minh phì cười:
- Anh có bảo bé bỏ học đâu. Anh chỉ muốn ngoài giờ học bé có người tâm sự.
- Thảo tâm sự với nhỏ Hạnh cũng đựơc vậy.
    
      Minh lắc đầu:
- Bé có tính thì anh không ép, chỉ mong mỗi chiều thứ bảy, Bé dành cho anh ít thời gian để đi dạo như thế này.
- Được, nhưng nói trước anh sẽ phải khổ vì Thảo đó.
    
      Minh phì cười, nét hồn nhiên, vô tư trong sáng của tuổi học trò, anh chỉ cầu mong cho Thảo giữ mãi được tuổi ngọc này.
    *****
    
      Thảo ngồi vẻ ủ rũ, Hạnh thây vậy bèn hỏi thăm:
- Làm gì như gà nuốt dây thun vậy ?
- Ta không thuộc bài, một lát chắc phải quay camera quá.
- Lý do ?
- Tại anh hàng xóm của mi đó.
    
      Hạnh trợn mắt:
- Anh Minh ?
- Ừm !
- Anh ấy làm gì mi ?
- Rủ ta đi tới khuya dù không phải là thứ bảy.
- Mi đi chơi với anh Minh ?
- Anh ấy rủ mà.
- Vui không ?
- Dĩ nhiên là vui rồi.
- Nếu vui thì ăn trứng ngỗng sảng khoái.
    
      Thảo nhăn nhó:
- Hạnh à, mi bỏ bạn sao ?
- Đáng đời cho mi, bỏ tật đi chơi quên học bài.
- Ta hỏi thiệt nha, mi giận ta hay mi đang ghen đó ?
    
      Hạnh trợn mắt:
- Ghen ? Hổng quởn đâu. Tại sao ta phải ghen chứ ?
- Vì mi cũng thích anh Minh.
    
      Hạnh trề môi:
- Đoán mò. Ta biết anh ấy để ý mi lâu rồi, tại mi cứ bép xép nên ta hổng thèm nói đó thôi.
- Ta không tin, mi nói láo.
- Ta mà thừa hơi đi nói láo ư ? Ảnh còn nói, nếu sau này mi ra trường ảnh sẽ nói gia đình bước tới hỏi mi làm vợ nữa đó.
    
      Thảo hét lên:
- Con quỷ, nói chuyện gì nghe thấy ghê. Mi về nói lại với ảnh là ta chưa muốn lấy chồng vội đâu. Đừng có mơ.
- Mi giỏi sao hổng nói với ảnh lại nhờ ta. Hổng thích mà cứ đi chơi để quên cả bài vở. Nếu hổng muốn lấy chồng sớm thì đừng có quên học bài. Ăn trứng ngỗng ở lại lớp càng mau lên xe hoa.
    
      Thảo chống nạnh:
- Cha, mới nghe nói ta hổng thuộc bài đã vội lên lớp ta rồi hén. Nói cho mi thất vọng toàn bài ngày mai ta cũng đã làm xong.
- Cha, con người ta có tình yêu cũng đổi khác. Hăng say và siêng năng hơn nhiều.
- Thì như mi nói ta đâu muốn có chồng vội.
- Mi với anh Minh tới đâu rồi ?
    
      Thảo liếc Hạnh:
- Muốn điều tra hả ?
- Hỏi đặng mừng vậy mà.
- Thì cũng như bài kiểm tra lát nữa nè, làm tốt thì ăn điểm mười còn lơ mơ ăn hột vịt.
- Theo mi dự báo thời tiết là ăn điểm mười hay ăn zero ?
- Mi nên lấy mi với anh Hai ta ra làm dẫn chứng.
    
      Hạnh đỏ mặt:
- Mi nói gì vậy ?
    
      Thảo xĩa vào trán Hạnh:
- Đóng kịch cũng tài lắm, mi tưởng làm chị Hai ta dễ lắm à ? mi ngỡ chuyện mi với anh Hai ta, ta ngu ngơ sao ?
    
      Hạnh nói lí nhí:
- Anh Hiếu nói cho mi nghe à ?
- Anh Hai ta đâu có dại gì đem chuyện riêng mà nói cho ta nghe. Chính mi đã nói lên điều đó.
- Ta nói bao giờ ?
    
      Thảo nắm lấy đuôi tóc Hạnh:
- Dây nơ này của ai ?
    
      Hạnh cười bẽn lẽn:
- Của anh Hiếu tặng cho ta.
- Mi cũng kín miệng ghê, vậy mà còn lên án ta đủ thứ. Ta với anh Minh còn không theo kịp mi nữa là.
    
      Hạnh nhìn quanh:
- Nói nhỏ thôi, lỡ tụi nó nghe được thì kỳ lắm.
- Bất quá tụi nó kêu mi bằng chị Hai như ta là cùng.
    
      Hạnh cười khì khì:
- Coi bộ có cô em chồng như mi cũng vất vả lắm.
- Đúng vậy, vì vậy cho nên một lát mà chị Hai hông cho cô Ba copy thì đừng hòng gặp anh Hai.
    
      Hạnh tròn mắt:
- Nói vậy mi hông thuộc bài thiệt hả ?
- Lần này hổng dám nói dối chị dâu, ta hổng thuộc bài thiệt.
    
      Hạnh lắc đầu:
- Thiệt hết chỗ chê !
    
      Tan trường hai cô gái còn lẩn quẩn trong sân trường. Thảo ngồi trầm ngâm trên ghế đá. Hạnh sáp lại gần bên:
- Mi nghĩ gì vậy ?
- Ta lo sợ.
- Sợ chuyện gì ?
- Ta sợ thời gian làm học trò còn ngắn ngủi. Nhìn những lo toan của người lớn ta bỗng ngán ngẩm quá.
- Chuyện gì đến tự nó sẽ đến, dù mi có sợ ngẫm làm được gì. Nếu sợ thì phải có hành động thiết thực giữ cho tuổi trẻ của mình thật đẹp.
    
      Thảo phì cười:
- Nếu vậy mi nên bảo anh Minh đừng làm tuổi trẻ của ta xao động nữa.
    
      Hạnh liếc Thảo:
- Phải vậy không, dù sao một chút riêng tư cũng làm cho cuộc sống thêm ý nghĩa. Đừng làm người ta buồn.
- Ta chỉ sợ ...
    
      Hạnh gạt phăng:
- Sao hôm nay mi lắm thứ sợ vậy ? Thường ngày có nghe mi nói đến bao giờ đâu ?
- Hạnh nè, anh Hai ta đối xử với mi có tốt không ?
- Hỏi chi vậy ? Ganh tị hả ?
- Xì, ai thèm, hỏi đặng méc mẹ.
    
      Hạnh tái mặt:
- Mi định làm gì ?
    
      Thảo cười khì khì:
- Đặng mẹ ta mau mau sắm sính lễ rước mi về dinh chứ !
    
      Hạnh đấm lên vai bạn:
- Ta cũng như mi, không dại gì có chồng sớm cho khổ. Phải tận dụng tuổi trẻ của mình sao cho thật vui, thật sôi động.
    
      Hạnh thấy mặt Thảo buồn hiu liền hỏi:
- Ủa, sao mi buồn ?
- Ta đang cần có chị dâu sớm, vì ta lười nấu ăn, giặt giũ quá !
    
      Hạnh đấm lên vai Thảo thùm thụp:
- Con quỷ, định tìm người giúp việc cho mi hả ?
    
      Thảo cười phá lên:
- Nói vậy chứ anh Hai ta đâu dễ gì để cho mi cực, phải hông ?
    
      Hạnh liếc Thảo:
- Toàn nói chuyện tầm phào, nói chơi như thật.
- Vậy chứ cũng có người vui lắm đó.
- Ai ?
- Thì mi chứ ai.
    
      Hạnh rượt Thảo chạy lòng vòng, tiếng cười rộn lên giữa trưa nắng gắt. Bỗng Hiếu xuất hiện, Thảo thấy trước reo lên:
- Anh Hai, đến rước em hả ?
    
      Hiếu liếc Hạnh, ấp úng, Thảo nói tiếp:
- May quá, trưa nắng mà có anh đến đón thì còn gì bằng. Công nhận anh Hai ga lăng ghê.
    
      Thảo quay sang Hạnh :
- Ê, chịu khó về sau nha !
    
      Hiếu do dự rồi quay xe trở ra, bỗng Hạnh la lên:
- Anh Hiếu, nhỏ Thảo biết hết rồi, anh đừng bị nó lừa.
    
      Hiếu quay lại:
- Hạnh nói sao ?
- Nhỏ Thảo biết quan hệ của em và anh, anh đừng bị nó lừa đó.
    
      Hiếu quay sang em gái, Thảo ngoẻo đầu ngộ nghĩnh:
- Anh Hai, mình về thôi !
    
      Hiếu lắc đầu:
- Anh đến đón Hạnh chứ không phải em.
    
      Thảo trợn mắt:
- Anh dám vì nó là cho em lội bộ lúc trời nắng gắt này sao ?
    
      Thảo vờ ho lên mấy tiếng:
- Hình như em muốn bệnh rồi hay sao ấy.
    
      Hạnh cười khúc khích:
- Mi bệnh thì mắc mớ gì đến tụi này. Đi nhanh cho khuất mắt ta.
    
      Thảo cong môi:
- Chị dâu gì dữ như chằn. Em chồng bệnh cũng không sót thương.
- Có người lo cho mi rồi kìa.
- Ai ?
    
      Hạnh chỉ ra cổng:
- Đó !
    
      Thảo thoáng thấy dáng Minh đi vào, sợ anh Hai bắt chuyện cô giục:
- Anh Hai, mau chở nhỏ Hạnh về đi !
    
      Hiếu đứng khoanh tay:
- Bây giờ bỗng nhiên anh không muốn chở Hạnh về mà anh muốn chở em à. Em bệnh phải ưu tiên.
    
      Thảo xua tay lia lịa:
- Em hết bệnh rồi, Anh không cần phải lo.
- Nhưng bây giờ anh bỗng muốn lo cho em mà.
    
      Hạnh cười khúc khích, Thảo lườm bạn, ra hiệu cho Hạnh giúp mình. Hạnh phớt lờ:
- Anh Hiếu, em rể tương lai cũa anh đó.
    
      Hiếu nhìn Thảo:
- Phải vậy không nhỏ ?
    
      Thảo chối phăng:
- Đâu có đâu, anh nói anh ấy tìm em là để trả hận đó mà.
    
      Hiếu phì cười:
- Đúng là hữu duyên thiên lý năng tương ngộ. Ngày đầu ảnh đã chịu đưa em qua đoạn đường đầy mưa, chắc là tình cảm tràn đầy.
    
      Thảo phụng phịu:
- Có cần anh nói nhiều như vậy không ?
- Nói nhiều thì không cần, nhưng bắt tay em rể tương lai thì cần lắm chứ.
    
      Minh vừa trờ tới:
- Anh Hiếu !
    
      Hai người bắt tay nhau vui vẻ, Thảo há hốc mồm:
- Hai người quen nhau hả ?
    
      Minh cười:
- Anh với Hiếu là đồng nghiệp. Hôm đó anh vừa ở nhà anh Hiếu ra là gặp bé đó.
    
      Hiếu gật đầu:
- Không ngờ em gái tôi đi bắt nạt cậu, thiệt là có lỗi.
- Dù sao cũng lỗi của tôi.
    
      Hiếu chỉ em gái:
- Có phải cậu luôn bị nó ăn hiếp ?
    
      Minh bênh vực cho Thảo:
- Tại Thảo vui tính thôi, chứ cô bé hiền lắm.
- Trời ơi, tôi có nghe lầm không đó.
    
      Thảo giậm chân:
- Anh Hai, nhỏ Hạnh chờ anh kìa.
    
      Hiếu kéo tay Minh ra một chỗ rỉ tai. Thảo thấy Minh gật đầu lia lịa. Hiếu quay lại rủ Hạnh về, Thảo liền tra vấn Minh:
- Anh Hai nói gì với anh vậy ?
- Đâu có nói gì đâu.
- Hổng có mà gật đầu lia lịa.
- Anh ấy chỉ đùa cho Thảo hồi hộp vậy mà.
    
      Thảo hờn dỗi:
- Anh mà hổng nói, Thảo giận anh luôn.
- Nhưng anh nói ra bé càng giận anh hơn.
- Thảo không giận, anh nói đi.
- Bé hứa nha ?
    
      Thảo gật đầu, Minh nói chậm rãi:
- Anh ấy nói, nếu lúc nào bị bé ăn hiếp thì nói là anh chờ Thảo ra trường là cưới liền.
    
      Thảo ré lên:
- Ý ẹ !
    
      Minh giật mình:
- Bé sao vậy ?
- Còn lâu Thảo mới sợ, anh ấy định biểu anh dọa Thảo à ?
    
      Minh ngập ngừng:
- Đó không phải là ý một mình anh Hiếu đâu. Mà ý anh cũng vậy.
    
      Thảo trợn mắt, hai má đỏ lửng, cô mắc cở quay đi. Minh ngập ngừng một lúc mới vịn bờ vai cô:
- Thảo ?
    
      Thảo quay lại:
- Anh định làm gì đấy ?
- Đâu có, anh sợ bé giận anh thật.
- Giận chứ sao không, người ta còn đi học lại nói chuyện cưới hỏi ở đây thiệt là hổng đúng chỗ.
    
      Minh cười :
- Anh biết nói sớm sẽ làm bé mất vui nhưng không nói anh sợ bé không biết rồi thời gian sẽ làm anh mất bé.
    
      Thảo cong môi:
- Thảo có của anh bao giờ đâu mà anh sợ mất ?
- Bé nỡ đối xử với anh vậy sao ? Có thật là anh không là gì trong lòng bé không ?
    
      Thảo mạnh dạn gật đầu:
- Ừm, anh không là cây đinh gì trong lòng Thảo cả.
- Sao bấy lâu nay anh hổng nghe bé nói ?
- Tại anh không hỏi và lại chưa lần nào anh lại khô khan như vầy ?
- Ý bé là ...
- Người ta vừa đói vừa khát lại nói toàn chuyện đâu đâu. Hổng thực tế chút nào.
    
      Minh phì cười:
- Xin mời cô bé có tâm hồn ăn uống.
    
      Thảo cười khúc khích:
- Bây giờ mới thấy anh ướt át một chút. Một lát ra quán Thảo cần anh phải tràn trề lê láng mới được.
    
      Minh gật đầu:
- Nếu ăn, uống mà bé không giận anh thì bé cứ thoải mái.
    
      Thảo khoái chí:
- Coi bộ tháng lương của anh kỳ này chắc cháy túi.
    
      Minh cười:
- Đúng là bản chất thì không thay đổi, nhưng không hiểu sao anh lại thấy buồn khi không được em bắt nạt.
    
      Tiếng em ngọt ngào của anh làm Thảo nóng bừng hai má. Cô bé như nghe mùa xuân đến dào dạt yêu thương.
    
      Minh dẫn Thảo vào "Hồ Nước Ngọt". Anh chọn một quán thật là thơ mộng, quán gì thì xa xa mới có một cái bàn, sau lưng là một cái hồ thật đẹp, nước trong xanh, bên hông toàn là cây cốin Thảo hơi giật mình:
- Sao quán xá gì mà vắng tanh vậy ?
- Đâu phải vắng đâu ! Tại vì trong đây lớn, yên tĩnh, nên người ta mới để xa xa một cái bàn vậy mà !
    
      Thảo nghe đến thì đỏ mặt, cô biết ở đây chỉ dành cho những cặp tình nhân, mặc dù ban ngày nhưng nơi đây thật yên tĩnh, cô dự định đứng dậy đi chỗ khác nhưng cô chủ quán đã đến, Minh kêu cho cô một ly nước cam.
- Em thấy nơi đây thế nào ?
- Sao mà thấy kì quá à, lỡ ai đi ngang thấy thì sao ?
    
      Minh chỉ cười, anh chàng đứng dậy, sang ghế của Thảo ngồi cạnh bên cô bé, bỗng nhiên Thảo cảm thấy mặt mình đỏ như mặt trời, anh phì cười:
- Bé yên tâm đi, anh đâu có làm gì bé đâu mà bé sợ chứ !
    
      Thảo cũng yên tâm phần nào. Cô chủ quán bưng ra một ly cafe và một ly nước cam, khi cô chủ quán trở vào trong quán thì Minh vội đưa mắt nhìn Thảo và anh trờ tới khẽ chạm môi mình vào đôi môi xinh của Thảo để tận hưởng nụ hôn ngọt ngào, anh nghe như mùa xuân đến với anh như bất tận.
Mới nhất
15/11/2016
Xem nhiều nhất
Lượt xem: 22841
Lượt xem: 9611
Top Truyện Nhiều Tập
Mới nhất
15/11/2016
Xem nhiều nhất
Lượt xem: 22841
Lượt xem: 9611
Top Truyện Nhiều Tập