Về việc đóng cửa website Hội Quán Truyện    xem tiếp


Cô bé thích đùa - Chương 5

Cô bé thích đùa - Chương 5


Thể loại: Truyện Dài

Tác giả: Quỳnh Dao

Ngày đăng: 01/01/2015

Lượt xem: 330


      Thanh Thảo đang chuẩn bị cơm chiều thì Tuấn Huy đến. Thảo vui vẻ mời anh vào, Huy nhìn quanh:
- Hiếu đâu Thảo ?
    
      Như khơi đúng tâm sự, cô bé phụng phịu:
- Từ ngày quen thân với chị Ngân, anh ấy hay vắng nhà lắm.
    
      Huy như chùn lại :
- Họ thân nhau lắm à ?
- Em hổng biết, chỉ thấy ảnh quên là mình còn có một cô em gái.
    
      Huy đang buồn mà nghe Thảo than cũng bật cười:
- Vậy Thảo có trách Ngân không ?
- Trách anh Hai thôi chứ chị Ngân có lỗi gì đâu. Mà anh Huy nè, sao anh dám nhường tình cảm của mình cho bạn vậy ?
- Không phải nhường mà là ...
- Là gì vậy anh ?
- Thủy Ngân thích Hiếu hơn anh.
- Xem ra em thấy anh với chị Ngân tình cảm sâu đậm lắm mà.
- Sao em biết ?
    
      Thảo đỏ mặt :
- Hôm đó nghe anh nói chuyện với em mà ngỡ chị Ngân, em đoán vậy mà.
    
      Huy cười :
- Nếu sâu đậm thì lý do gì Ngân lại quan hệ mật thiết với anh Hai em ?
- Biết đâu tại anh lơ là với chị nên chị giận, chị làm vậy cho bõ ghét.
- Nếu vậy thì xúc phạm đến Hiếu rồi.
- Anh Hai em mà biết anh với chị Ngân đã đã ... có thời gian yêu nhau chắc anh ấy không còn buồn.
    
      Huy nhìn thẳng vào mắt Thảo :
- Thảo à, em có yêu bao giờ chưa ?
    
      Thảo xấu hổ, quay mặt đi:
- Yêu là gì ?
- Nếu em chưa từng trải qua tình yêu thì sao em có những suy nghĩ sâu sắc như vậy ?
- Tại em đoán đại thôi mà.
- Năm nay bé cũng lớn rồi, có lẽ anh hơi đường đột. Ở tuổi bé đã có lắm cô học yêu rồi.
- Yêu có gì xấu đâu ?
    
      Huy gật đầu :
- Đúng là không có gì xấu nhưng nó chưa hẳn đã tốt. Như anh chẳng hạn, hiện giờ anh đang buồn não ruột.
    
      Thảo phì cười :
- Nếu biết vậy, yêu làm gì cho khổ.
- Nói như em thì đâu gì xảy ra. Hổng hiểu mắc mớ gì cứ nghĩ đến người ta, vắng là nhớ, gặp thì vui mừng, thế mới chết chứ ?
- Anh Huy nè, có bao giờ anh có em nuôi không ?
- Em nuôi ?
- Sao anh ngạc nhiên vậy ? Như em chẳng hạn, em có phải là em nuôi anh không ?
    
      Huy lắc đầu :
- Em là em gái của Hiếu nên anh cũng coi em như em gái mình. Còn chuyện em nuôi hay em kết nghĩa thì phải có sự thỏa thuận của hai bên, nhưng tình cảm anh em này thường che đậy một tình cảm khác mà chưa có dịp bộc lộ.
- Ý anh nói họ có thể biến thành tình yêu chứ gì ?
- Ừm, có thể như vậy.
    
      Bất chợt Huy nhìn Thảo :
- Bé có bị ai nhận làm em nuôi không ? Phải cảnh giác đó.
    
      Thảo cong môi :
- Em nghĩ chả ai dám nhận em làm em nuôi đâu.
- Em thẳng tính, dễ thương, sẽ có ngày đó.
- Nếu em không đồng ý ?
- Thì như đường thẳng song song không bao giờ gặp nhau.
- Thà vậy còn hơn phải đau buồn như anh.
    
      Huy phì cười :
- Năm nay em thi đại học phải không ?
- Dạ !
- Em định thi vào trường nào ?
- Anh Hai em bảo em chọn kinh tế.
- Không được, em thích ngành nào thì đi ngành đó, không nên nghe theo ý kiến người khác, dù đó là người thân của mình. Đi sai sở thích không gặt hái được thành quả tốt đâu.
- Anh nói có lý đó. Anh Hai em riết hổng hiểu nổi.
- Không có Hiếu ở nhà, anh phải về. Em nói lại với Hiếu là có anh đến thăm.
- Còn chuyện anh với chị Ngân có cần em nói luôn không ?
- Không cần đâu bé, âu cũng là duyên nợ.
    
      Nhìn dáng Huy âm thầm đi ra cổng. Thảo lắc đầu. Tình yêu thật lạ lùng, nó làm cho một người quên về nhà và một người thiểu não lê từng bước một.
    
      Thảo tiếp tục công việc nhà của mình, cô bé bỗng nghe ai đó gọi:
- Thanh Thảo !
    
      Vứt cây chổi, cô chạy ào ra:
- Mẹ !
    
      Bà Trần vuốt đầu con :
- Ở nhà có ngoan không ?
    
      Thảo phụng phịu :
- Con lớn rồi mẹ làm như con còn nhỏ vậy.
- Ủa, con gái mẹ lớn rồi sao ?
    
      Liếc ra cửa, Thảo hỏi :
- Mẹ à, ba đi với ai vậy ?
    
      Bà Trần cười :
- À, cậu ấy là trợ lý của ba con, cậu Hậu, con ra chào cậu ấy đi.
    
      Thảo nhũn nhẵn :
- Mẹ à, có nên làm vậy không ? Để anh ấy vào đây chào hỏi đâu có muộn.
- Tùy con.
    
      Thảo phụ mẹ thu xếp hành lý, cô liến thắng :
- Mẹ ơi, mẹ sắp có con dâu rồi.
    
      Bà Trần nhìn con:
- Thật không con.
- Mẹ nhìn đi, đến giờ mà anh Hai con còn chưa về.
- Chỉ có vậy mà con kết luận rồi sao. Biết đâu anh Hai con đi công tác thì sao ?
- Mẹ hông tin một lát mẹ hỏi ảnh coi.
    
      Bà Trần cười:
- Bao giờ thì đến lượt con.
- Mẹ này, con còn đi học chứ bộ.
- Con gái địa vị càng cao càng cô độc.
- Con thà cô độc còn hơn vướng lấy buồn phiền.
- Bây giờ thì nói vậy chứ mai mốt thì đòi chồng hổng kịp lo.
- Mẹ nói gì nghe nổi da gà.
    
      Bên ngoài tiếng ông Trần vang lên:
- Thảo ơi, ra ba biểu.
    
      Thảo nhanh chân chạy ra:
- Ba, anh Hậu.
    
      Ông Trần cười :
- Mới đây mà biết tên người ta rồi sao ?
    
      Thảo nói tự nhiên :
    __ Mình phải tìm hiểu địch từ xa, có vậy mới mong thắng được.
    
      Hậu phì cười :
- Thảo coi anh là kẻ địch à ?
- Tự em cảnh giác cao vậy mà.
    
      Ông Trần cười :
- Con nhỏ này lý lắc lắm, lâu ngày cậu sẽ biết.
    
      Thảo tròn mắt :
- Lâu ngày là sao hở ba ?
- Hiện giờ cậu ấy chưa có chỗ ở, cậu ấy sẽ ở tạm nhà mình.
    
      Thảo nhỏm lên :
- Hổng được đâu ba.
- Sao vậy ?
    
      Hông hiểu con gái mình ám chỉ gì, ông cười:
- Con đừng lo, lúc nào ba đi công tác là cậu ấy theo ba, con không có gì phải ngại.
    
      Thảo nhìn Hậu:
- Tự em lo xa vậy mà.
    
      Hậu nhỏ nhẹ:
- Anh hiểu chuyện đó.
    
      Ông Trần đứng lên :
- Con coi thu xếp chỗ ở cho cậu Hậu, ba nghỉ ngơi một lát.
    
      Thảo dẩn Hậu đến căn phòng bỏ trống cạnh phòng của Hiếu.
- Anh không giận em chứ ?
- Có gì phải giận, mai mốt hiểu nhau rồi, Thảo sẽ suy nghĩ khác.
- Hy vọng là vậỵ Anh thấy căn phòng thế nào ?
- Rất tốt.
- Em hy vọng là anh không chán nó.
    
      Hậu cười:
- Nếu Kiều Thu biết anh có nơi có chỗ như thế này chắc là an tâm lắm.
- Kiều Thu là ai ?
- Bạn gái anh đó.
- Nói vậy anh có bồ rồi à ?
- Tụi anh quen nhau đã lâu.
- Anh ở đây bỏ chị ấy ở lại một mình à ? Anh không sợ xa mặt cách lòng sao ?
- Tình càng xa càng nồng, tụi anh không quan niệm như em nói.
- Chúc anh vui vẻ.
    
      Thảo trở ra nhà sau, ông Trần nhìn con:
- Sao rồi con ?
- Anh ấy vui vẻ lắm.
- Hậu là người tốt, con không nên nghi ngờ cậu ấy.
- Ba à, dù tốt thế nào nhưng người lạ, lại về ở chung, làm sao con tự nhiên được.
- Ba hiểu đều đó nhưng con không nên thẳng thừng như vậy.
- Nhưng mích lòng trước đặng lòng sau. Anh ấy đâu giận con.
- Sau này trong việc học của con có điều gì chưa thông con có thể hỏi cậu ấy.
    
      Thảo nghi ngờ:
- Hỏi anh ấy ?
- Con tập tính đa nghi từ bao giờ vậy Thảo ? Đừng đánh giá người ta ở bề ngoài.
    
      Hiếu về đến:
- Ba, mẹ !
    
      Bà Trần thấy Hiếu liền hỏi:
- Nghe nói lúc này con thường xuyên vắng nhà lắm hả Hiếu ?
    
      Hiếu nhìn Thảo, Thảo hít mũi thách thức.
- Nhỏ Thảo ton hót với mẹ à ?
    
      Thảo tức giậm chân:
- Anh dám nói em gái của anh nhiều chuyện à?
    
      Ông Trần xen vào:
- Thôi, anh em có gì từ từ nói. Thảo à, anh Hai con đã lớn, phải để anh con được tự do chứ !
- A, ba bênh anh ấy, phải rồi ba là đàn ông mà. Anh ấy có bị ràng buộc bao giờ đâu mà ba bảo là không tự do.
    
      Bà Trần lên tiếng :
- Hiếu à, Thảo nói con có bạn gái đúng không ?
- Bạn thôi mẹ à. Mẹ nhớ Thủy Ngân không ?
- À, con bé có đôi mắt to tròn đen láy chứ gì ?
- Chính là cô ấy, Ngân là con gái bác Phát, con quan tâm là lẽ thường tình thôi mà.
- Mẹ đâu có nói gì đâu mà con vội bào chữa. Mẹ chỉ nhắc con phải quan tâm đến con Thảo, nó đang độ tuổi trưởng thành. mọi thứ đều làm cho nó tò mò. Con hiểu mẹ nói gì không ?
    
      Thảo la lên :
- Thì ra mẹ chỉ bảo anh ấy trông chừng con.
    
      Hiếu nheo mắt :
- Đáng đời cho cái tội bép xép.
    
      Thảo cong môi :
- Anh nhờ ai mà được chị Ngân chú ý, giờ lại được nước mắng em.
- Anh đâu có nhờ nhỏ, nhỏ phá anh chỉ tại anh phước lớn, mạng lớn thôi mà.
- Nếu vậy thì em đi tìm chị ấy làm rõ một việc.
- Việc gì ?
- Hổng thèm nói cho anh nghe đâụ
    
      Ông Trần can :
- Chuyện gì cũng gác lại, ăn cơm cái đã. Thảo, con mời cậu Hậu dùng cơm đi con.
    
      Hiếu nhìn Thảo dò hỏi, Cô bé lẳng lặng bỏ đi. Thảo gõ cửa phòng nhưng không ai lên tiếng. Cô lẩm bẩm:
- Trời ơi, có khi nào anh ta giả hiền từ để vào nhà gạt mình không ?
    
      Cô lại gõ cửa, cô chạy nhanh về phòng, đưa tay chặn ngực thở hổn hển:
- May quá, hổng có mất gì.
- Cô bé sợ mất gì vậy ?
    
      Thảo giật mình:
- Anh đi đâu vậy ?
- Ngắm xung quanh thôi mà.
- Vậy mà em cứ ngỡ ...
- Ngỡ anh đã trộm hết đồ rồi trốn mất phải không ?

      Thảo đỏ mặt:
- Tự gì bây giờ xã hội phức tạp, kẻ gian nhiều quá nên em cảnh giác.
    
      Hậu phì cười :
- Cảnh giác mà mãi đến giờ em mới có mặt ở đây.
    
      Thảo nói nhanh :
- Ba mẹ mời anh dùng cơm.
- Anh còn làm phiền gia đình dài dài, không cần em làm ra vẻ trang trọng.
    
      Biết cơm it vì cô không đoán được số người có mặt lúc này nên cô từ chối ăn cơm, còn rủ thêm Hiếu ra ngoài ăn vặt.
- Sao em lại cản anh ăn cơm ?
    
      Thảo lườm anh :
- Em tưởng đâu anh gặp chị ấy, anh no không cần ăn cơm chứ.
- Em lúc nào cũng tìm cách kê anh. Còn chuyện em định nói với Ngân, thật ra là chuyện gì ?
- Anh bao em ăn phở đi, em sẽ nói.
    
      Hiếu gãi đầu:
- Em lúc nào cũng có yêu sách.
- Anh có chịu không thì nói.
- Ừ, ăn thì ăn.
    
      Hiếu đưa em gái đi ăn phở, no nê, Thảo lại lảng tránh. Hiếu bỏ Thảo dọc đường.
- Bây giờ nói không, nếu không anh cho em tản bộ đó.
    
      Thảo ương bướng:
- Đi bộ càng hay, thư giãn, dễ tiêu hoá.
- Nhưng lắm kẻ gian đang rình rập sao lưng em.
    
      Thảo hoảng vía:
- hôi, em nóị Nhưng anh hứa là không được buồn đó.
- Chuyện gì nghe hồi hộp vậy ? Cấm em đặt điều đó nha.
- Em hứa.
- Vậy em nói đi, anh hứa là không buồn.
    
      Thảo kiểm tra tư tưởng của Hiếu qua cách nhìn vẻ mặt của anh. Cô bé gật đầu:
- Ổn, can đảm.
- Nói đi, còn nhiều chuyện nữa.
- Chị Thủy Ngân không hề yêu anh đâu.
    
      Hiếu giật mình:
- Em nói điên cái gì vậy ?
    
      Thảo nhấn mạnh từng tiếng:
- Chị Ngân không yêu anh.
    
      Hiếu gõ vào đầu cô:
- Anh bị nhỏ này dụ khị rồi. Ăn no rồi nói chuyện tầm phào, anh không thèm nghe đâu.
    
      Thảo níu tay anh lại :
- Anh Hai, em nói thật, người mà chị Ngân thích là anh Huy. Anh Huy và chị ấy thân nhau lắm.
- Sao em biết ?
- Hôm sinh nhật, ảnh ngỡ em là chị Ngân, anh Huy đã có những lời nói và cử chỉ như của hai người yêu nhau.
- Thật không ?
- Thật, anh ấy còn đòi hôn chị ấy nữa.
    
      Thấy anh Hai im lặng, Thảo nhìn vào mặt anh:
- Anh Hai, anh không sao chứ ?
- Ồ, không sao.
- Anh không buồn à ?
- Tại sao anh phải buồn chứ ?
- Vì người chị Ngân thích là anh Huy chứ không phải là anh.
- Em khờ quá, anh đã biêt chuyện ấy từ lâu rồi.
    
      Thảo há hốc mồm la lên:
- Sao anh còn hy vọng ?
- Ngân là bạn của anh và Huy, anh chơi thân với Ngân là chuyện thường thôi mà.
- Còn tình cảm ?
- Con ngốc, em tưởng ăn chung nhau cái bánh hôm đó là phát sinh tình cảm sao ?
- Vậy anh có đơn phương không ?
- Không hề.
- Sao anh lại vắng nhà thường xuyên ?
- Cơ quan anh mới nhận phụng dưỡng một bà cụ già neo đơn, nên anh phải tới thăm.
- Vậy mà em hiểu lầm anh.
- Không sao, bây giờ hết hiểu lầm, còn trách anh không ?
    
      Thảo phì cười:
- Không !
    
      Hiếu chuyển đề tài :
- Anh chàng nào trong nhà mình vậy Thảo ?
- Anh Hậu, trợ lý của ba, anh ấy không có chỗ ở nên ỡ tạm nhà mình.
- Em nên ý tứ một chút.
- Anh Hai, người ta có bồ rồi.
    
      Hiếu trợn mắt:
- Trời đất, mới tới nhà mà em đã biết chuyện đời tư người ta rồi sao ?
    
      Thảo cười bẽn lẽn:
- Em cẩn thận mà.
- Bây giờ mình về kẻo ba mẹ mong.
- Anh thực sự không buồn chứ ?
- Con ngốc, ai lại buồn chuyện vớ vẩn ấy.
    
      Hai anh em vui vẻ bên nhau. Thảo cảm thấy thương anh Hai mình ghê. Cô nghĩ tới cảnh Huy với Ngân hóa thân, cô mỉm cười ...
Mới nhất
15/11/2016
Xem nhiều nhất
Lượt xem: 22841
Lượt xem: 9611
Top Truyện Nhiều Tập
Mới nhất
15/11/2016
Xem nhiều nhất
Lượt xem: 22841
Lượt xem: 9611
Top Truyện Nhiều Tập