Về việc đóng cửa website Hội Quán Truyện    xem tiếp


Cô bé thích đùa - Chương 3

Cô bé thích đùa - Chương 3


Thể loại: Truyện Dài

Tác giả: Quỳnh Dao

Ngày đăng: 30/12/2014

Lượt xem: 312


      Buổi chiều, Thanh Thảo xách quyển tập phay phủi đến nhà Hạnh. Lớp cô bé hôm nay có giờ học thêm nên cô đến rủ nhỏ Hạnh cùng đi.
- Hạnh ơi, Hạnh à !
   
      Kêu hai ba tiếng vẫn không có nhỏ Hạnh lên tiếng, Thảo hét ầm ĩ:
- Hạnh ơi, Hạnh ới ....ời !
   
      Nhà kế bên có một người bước ra nhìn nhớn nhác :
- Ai mà kêu réo om sòm vậy cà.
   
      Thảo bụm miệng ngồi thụp xuống, đợi người ta vào nhà cô lại kêu to:
- Hạnh ơi, quỷ sứ ơi !
- Cô bé tìm ai vậy ?
   
      Thảo mải la to nên không hay ai đó đến gần bên mình. Cô cúi thấp đầu :
- Em tìm nhỏ Hạnh.
- Để tôi gọi dùm cho.
   
      Thảo không dám nhìn lên cũng không dám la to nữa. Cô chỉ thấy hình như người đó đi vào nhà bên cạnh.

      Mỹ Hạnh chạy ra:
- Thanh Thảo, đến lâu chưa ?
   
      Thảo ngứa mắt, lắc đầu :
- Trời ơi, viêm họng rồi.
   
      Hạnh cười khúc khích lôi tay Thảo vào nhà :
- Đừng giận, vào nhà chút đi.
- Mi làm gì vậy ?
- Xuống đây rồi biết.
   
      Hạnh kéo Thảo xuống bếp, chỉ vào cái nồi còn bốc khói.
- Cocktail đó.
   
      Hạnh nhanh nhẹn lấy ly làm hai ly cocktail thơm ngon, "Hấp dẫn ghê", Thảo quên ngay chuyện Hạnh để cho mình kêu khàn cổ, khen lấy khen để:
- Chà, ngon quá !
   
      Hạnh ngồi cạnh Thảo:
- Còn giận mình không ?
- Xì, hơi đâu mà giận người dưng.
   
      Như chợt nhớ điều gì, Hạnh đứng lên làm thêm một ly nữa. Thảo ngạc nhiên:
- Mi chưa ăn hết còn làm thêm chi vậy ?
   
      Hạnh cười :
- Làm cho anh Minh.
   
      Thảo đứng lên:
- Anh Minh nào vậy ?
- Thì người mi gặp ngoài cửa đó, nếu không nhờ anh ta, có lẽ mi còn khổ sở dài dài
   
      Thảo lườm bạn :
- Ta có biết anh ta mặt tròn mặt méo đâu, mi khéo nói.
   
      Hạnh cười :
- Chưa biết càng hay để ta kêu ảnh qua đây cho mi biết mặt luôn nha.
- Ê, không cần đâu.
- Mi không cần nhưng ta cần.
   
      Vậy là Hạnh biến nhanh, một lát sau Thảo đã nghe nhỏ nói chuyện tíu tít, cô vội quay người đi.
- Anh Minh, nhỏ Thanh Thảo, bạn em đó.
   
      Thảo miễn cưỡng quay lại cười xã giao không ngờ Minh kêu lên:
- Thì ra là cô bé.
   
      Nghe anh ta kêu lên thảng thốt, Thảo quay lại. Bốn mắt giao nhau, Thảo bối rối:
- Là anh à ?
   
      Hạnh ngơ ngác:
- Hai người quen nhau rồi hả ?
   
      Thảo lúng túng :
- Đâu có, mới gặp hồi nãy mà.
- Anh Minh, có đúng vậy không ?
   
      Minh cười:
- Hình như là vậy.
   
      Hạnh kêu lên :
- Cái gì mà hình như.
   
      Minh đáp:
- Bạn em giống cô gái anh gặp lần đó.
   
      Hạnh reo lên :
- Bà chằn anh gặp bữa trời mưa đó hả ?
   
      Minh gật đầu, anh lén nhìn Thảo, anh thấy rõ nét sượng sùng trên khuôn mặt cô bé.
   
      Hạnh nói tiếp :
- Anh Minh ơi, bà chằn đó so với nhỏ Thảo chắc cũng không hơn không kém đâu.
   
      Thảo lườm bạn :
- Không ngờ mi có lối giới thiệu bạn bè độc đáo như vậy.
   
      Hạnh cười:
- Thôi đừng vờ nữa, thà cho anh Minh biết sớm còn hơn sau này lộ ra anh ấy sẽ bảo tao là người nói dối.
   
      Minh cười :
- Tinh nghịch là tính vui nhộn của tuổi trẻ, anh thích như vậy.
   
      Hạnh lắc đầu :
- Anh sẽ phãi hối hận vì sở thích đó. Cấm anh sao này tìm em than phiền đó.
- Theo anh nhận xét, Thảo rất hiền.
   
      Thảo hất cao mặt :
- Anh không nên nhận xét bề ngoài. Hiền hay không Thảo nghĩ anh hiểu rõ hơn ai hết mà.
   
      Mỹ Hạnh reo lên :
- A, bộ anh Minh biết coi tướng hả anh Minh, xem tướng em xem có hiền không vậy ?
   
      Minh liếc nhìn Thảo trách móc, Thảo tủm tỉm cười.
- Tướng em khỏi xem cũng biết bị hãm tài rồi.
   
      Hạnh giãy nãy :
- Anh nói gì kỳ vậy ?
- Em bị bạn bè ém tài đó.
   
      Hạnh chợt nhìn Thảo :
- Chẳng lẽ nhỏ Thảo là khắc tinh của em sao ?
   
      Thanh Thảo la lên :
- Nè, đừng tin, bói ra ma đó mà.
   
      Trả đũa Thảo xong, Minh cười :
- Nhưng không sao, dù gì người này cũng tốt.
   
      Thảo muốn sớm chấm dứt câu chuyện, cô nhắc khéo:
- Mình còn phải đến lớp nữa, đi nhanh đi Hạnh.
   
      Hạnh luống cuống:
- Ừ, chờ ta lấy tập cái đã.
   
      Thảo liếc Minh :
- Không ngờ anh có tâm địa xấu xa như vậy. Định tìm cách chia rẽ bạn bè người ta à ?
   
      Minh thản nhiên:
- Vậy anh có là nhà tướng số đâu mà bé gài anh vô thế cụt.
- Ai biểu anh nói Thảo hiền.
- Người ta nói tốt cho còn không cám ơn mà còn bắt lỗi.
- Thảo không muốn anh nói một đàng nhưng lại nghĩ một nẻo.
- Nhưng theo anh nhận định, Thảo hiền thật mà.
- Vậy bà chằn nào anh kể cho nhỏ Hạnh nghe ?
   
      Minh nhún vai:
- Bà chằn đó, anh quên từ lâu rồi.
- Đúng là lưỡi không xương trăm đường lắc léo.
- Cô bé có ngoại lệ không ?
   
      Thảo bĩu môi:
- Xí, không thèm nói chuyện với anh nữa, cái gì nói cũng trôi.
   
      Mỹ Hạnh trở lại:
- Mình đi thôi Thảo.
- Ừm !
   
      Hai cô bé đi ra cửa, Hạnh đưa chìa khóa cho Minh:
- Anh Minh, anh giữ giùm em chìa khóa, nếu mẹ em có về nhớ đưa lại giùm.
   
      Minh chưa kịp phản ứng, Thảo đã nói:
- Sao bồ dễ tin người quá vậy ?
- Anh Minh là hàng xóm lâu năm, mình rành anh ấy lắm, vả lại nhà mình đâu có gì sợ mất.
- Có chứ !
- Mi thấy có gì giá trị đâu ?
   
      Thảo liếc mắt nhìn Minh. Minh như chờ đợi:
- Anh Minh, nhà nhỏ Hạnh hình như còn ba cái ly chưa rửa
   
      Minh cười :
- Yên tâm đi hai cô bé, anh sẽ thanh toán nhanh thôi mà.
   
      Hạnh cười :
- Em cám ơn anh nha !
   
      Hai cô sánh vai bước đi bỏ lại Minh đang lắc đầu nhè nhẹ. Thảo hỏi Hạnh :
- Anh Minh coi bộ hiền hả Hạnh ?
- Với ai thì Hạnh không rõ, nhưng với Hạnh, anh ấy tốt lắm. Lúc nào cũng nuông chiều.
- Anh ấy hổng có em gái hả ?
- Có.
- Có sao còn cưng chiều mi chứ ?
- Vì em anh ấy chết rồi.
   
      Thảo sững sờ:
- Chết rồi ?
- Ừm, chết vì bệnh đó. Vì vậy anh ấy rất thích có em gái dù là em nuôi.
   
      Thảo trầm ngâm nghĩ ngợi, cô nghĩ có lẽ mình không nên chọc tức anh ta, người có tâm sự không mấy vui vẻ.
   
      Cả lớp đã tập trung nhưng thiếu Hạnh và Thảo. Bỗng thấy hai cô, Tuyết Nhung đã nói:
- Tưởng đâu hai bạn cúp cua rồi chứ.
   
      Thảo kề mặt mình sát mặt Tuyết Nhung :
- Hình như mắt bạn tăng độ rồi, nhìn kỹ xem tụi này đâu phải là người thích "cúp cua" đâu.
   
      Hạnh kéo Thảo ra :
- Thảo, bỏ đi.
   
      Thảo lắc đầu :
- Ỷ làm lớp trưởng rồi lên mặt hả ?
   
      Tuyết Nhung lấm lét :
- Mình chỉ đùa thôi mà.
   
      Thảo định quay lại nhưng Hạnh đã lên tiếng:
- Thảo cũng chỉ đùa thôi, Nhung đừng giận bạn nhé.
- Ừm !
   
      Hạnh kéo Thảo về một phía:
- Làm gì nổi cáu dữ vậy ?
- Đi mệt, vô nghe nói một câu phát dị ứng.
- Chỉ tại mi có thành kiến với nhỏ ấy thôi.
- Cái mặt lúc nào cũng câng câng, đeo kính xệ xuống như nhà trí thức hông bằng.
   
      Hạnh phì cười :
- Nói xàm không hà, mắt kém phải đeo kính chứ.
- Theo ta chỉ tại nhỏ vờ làm ra dáng thôi.
- Vậy mi cũng mua một cái đeo đi, nói hoài.
   
      Thảo không nói nữa cả lớp bắt đầu vào học.

 
*****

      Học bài xong, Thảo ngồi bưng cằm nhìn ra ngoài. Giàn hoa nhỏ với chùm bông hồng li ti thật dễ thương leo kín vào. Thảo cố tìm trong đám lá xanh mướt đó đôi mắt của Minh. Từ hôm gặp Minh ở nhà Hạnh, lại nghe Hạnh kể về anh tự dưng Thảo thấy nhớ vu vơ.
- Thảo ơi !
- Dạ !
   
      Hiếu cười :
- Chà, em gái anh tự dưng lễ phép đột xuất à nha !
- Tại anh kêu lớn quá làm em giật mình.
   
      Hiếu chỉ ngón tay vào màng tai ra chiều suy nghĩ:
- Thường thường con người ta hay giật mình lúc nào vậy cà ?
- Anh định đoán non, đoán già gì đây ?
- A, thì ra em có chuyện. Vui hay buồn kể anh nghe với.
- Không vui, không buồn.
   
      Hiếu hạ giọng:
- Có phải hắn đã tìm em trả hận.
- Xì. em tìm tới hắn thì có.
   
      Hiếu tròn mắt:
- Em tìm hắn ?
   
      Thảo đỏ mặt:
- Nè, tình cờ thôi, đừng hiểu sai vấn đề đó.
   
      Hiếu bật cười:
- Tình cờ càng hay.
- Hay ở chổ nào ?
- Hay ở chỗ nhớ lâu quên đó.
- Cái anh này. Tìm em chỉ để nói ba cái chuyện vớ vẩn ấy à.
   
      Thảo theo chân Hiếu ra ngoài. Cô bé ngồi bó gối dưới thềm nhà:
- Chuyện vậy mà em cho là vớ vẩn, theo em chuyện gì mới lớn ?
   
      Thảo nghiêng đầu nhìn anh:
- Chuyện bao giờ anh cưới vợ mới lớn chứ.
   
      Hiếu chỉ vào trán cô:
- Ai thèm anh hai của bé mà cưới với hỏi.
- Chỉ tại anh nghiêm khắc quá. Mới bấy nhiêu tuổi đã như ông già, cái gì cũng cẩn thận.
- Lầm rồi bé ơi, anh nghiêm khắc với bé thôi.
- Thì ra là vậy, từ nay em không cần phải sợ anh.
- Anh có biểu em sợ anh đâu, anh chỉ cần em nghe lời anh thôi.
   
      Thảo biễu môi:
- Nghe lời anh, hổng dám đâu. Tin anh nên em đã sống một thời gian trong trạng thái lo âu, sợ hãi.
- Có chuyện nghiêm trọng vậy sao ?
- Còn phải hoang mang, mỗi lần đi học hễ ai nhìn em, em đều sợ hắn trả hận.
   
      Hiếu phì cười :
- Ngốc ơi là ngốc. Nếu người ta có muốn trả hận, dù em có cãnh giác cũng không xong. Em gặp hắn tình cờ ở đâu ?
- Anh ấy tên Minh, nhà sát vách nhỏ Mỹ Hạnh.
- Đúng là hữu duyên thiên lý năng tương ngộ.
- Tương ngộ hay tương hột vậy ? Theo em nó thành ốc trâu hết rồi.
- Em lại cãi với hắn à ?
- Bộ anh tưởng anh ấy dễ cãi lắm hay sao !
- Vậy em có đối thủ rồi.
- Tiếc là em không có hứng thú đùa với anh ấy nữa.
- Đến lúc em cảm thấy nhàm chán rồi à ?
- Không phải, em chỉ sợ anh ấy buồn.
- Xem ra em lo lắng cho người ta thái quá.
- Anh nghĩ sai rồi. Em sợ là em sẽ khơi lại nỗi đau của anh ấy thôi.
   
      Hiếu nhăn mặt:
- Em nói vòng vo làm anh càng nghĩ càng đau đầu.
- Chuyện là vầy, anh ấy có cô em gái đã chết vì bệnh. Em sợ em cứ đùa trước mặt anh ấy hoài sợ anh buồn vì nhớ em gái mình.
- Nhớ là một lẽ, nhưng cần những nụ cười lấp vào nỗi đau thì hay hơn. Anh thấy em đang làm công tác xã hội một cách tình nguyện rồi.
   
      Thảo đăm chiêu:
- Liệu anh ấy có nguôi ngoai không ?
- Anh tin là Minh sẽ nguôi ngoai và thích cô em nuôi lý lắc này nữa là khác.
- Có phải anh muốn tống khứ em ?
- Đâu có, anh đâu dại dột để co em gái ngoan của mình lo lắng cho người khác chứ.
- Định nhờ vả gì đây ?
- Sao em đoán như vậy ?
- Nếu không nhờ, anh đâu có khen em nức nở, đúng không ?
   
      Hiếu cười khì khì :
- Em thông minh ghê.
- Nhưng em không chịu làm cô gái thông minh để cho anh sai vặt đâu.
- Anh năn nỉ bé mà.
- Chuyện gì ?
- Ủi giùm anh bộ đồ.
- Anh đi đám cưới hả ?
- Đâu có, dự sinh nhật con gái giám đốc.
- Bảnh ta. Có ý đồ gì không mà coi bộ anh diện dữ vậy. Làm con gái giám đốc chắc hách lắm hở anh ?
- Thuỷ Ngân rất dễ thương.
   
      Thảo cười tủm tỉm :
- Nghe nói cũng đủ biết anh mết người ta rồi. Nhớ giới thiệu cho em biết mặt với nha.
- Dĩ nhiên, không mất phần em đâu.
   
      Thảo sắp đặt một kế phá anh hai, cô vờ vui vẻ nhận lời ủi đồ và mua quà cho Hiếu. Hiếu tin ở em gái, anh chỉ có việc ngồi chờ trời tối.
   
      Mới sụp tối Hiếu đã nôn nao chuẩn bị, Thảo nũng nịu :
- Anh Hai, cho em theo với.
- Trời đất, trẻ con mà đòi theo anh làm gì ?
   
      Thảo phụng phịu :
- Người ta lớn rồi chứ bộ. Em sẽ đem theo máy ảnh để chụp hình anh với chị Ngân.
- Ừ, cái khoản này thì được, nhưng nhớ lảng vảng ở ngoài, đừng theo anh tò tò khó coi lắm.
- OK.
   
      Thảo chạy nhanh vô phòng chọn đồ, cô mặc chiếc áo trắng cổ lọ với chiếc váy màu măng cụt trong dễ thương làm sao. Mái tóc thắt thành hai bím thả trước ngực. Bây giờ cô mới biết nghe lời nhỏ Hạnh để tóc dài cũng lắm cái hay.
- Thảo ơi, rồi chưa ?
- Tới liền.
   
      Hiếu đèo Thảo đến nhà Thủy Ngân. Cô bé hí hửng đi cạnh anh mình. Một nhóm con gái đổ xô ra, Hiếu nói nhỏ :
- Các cô này thích anh lắm, em thích ai thì cứ chọn cho mình một chị dâu.
   
      Thảo hiểu tâm trạng anh Hai, cô bé níu tay Hiếu không phải vì bối rối mà vì cô muốn thân mật hơn.
- Anh Hiếu, đến rồi à ?
   
      Các cô dừng lại khi thấy cạnh Hiếu là một cô gái trẻ đẹp. Thảo nhanh nhẩu :
- Em là bạn gái anh Hiếu, các chị là ai ?
   
      Mấy cô lùi lại, ngập ngừng :
- À, bạn bè bình thường thôi.
   
      Thảo thấy rõ mấy đôi mắt trách hờn hướng về phía Hiếu. Cô thản nhiên bước tiếp, Hiếu xĩ vào trán cô:
- Em cũng được việc lắm.
   
      Thảo cười:
- Anh mà hổng cho em đi là sai lầm lớn.
- Để coi em làm được gì ?
   
      Bên trong một cô gái đang đi ra, Hiếu khều em gái :
- Thủy Ngân đó Thảo !
   
      Thảo vụt chạy đến bên Ngân :
- Chị Ngân, chị xinh quá, anh Hai em nhắc chị luôn.
- Anh hai em là ai ?
   
      Thảo chỉ vào Hiếu. Hiếu lịch sự trao món quà cho Ngân:
- Chúc Ngân sinh nhật vui vẻ.
   
      Thảo đã nhanh tay bấm máy ghi lại hình ảnh đẹp. Thủy Ngân đỏ mặt, thẹn thùng:
- Anh Hiếu, em gái anh à ?
- Nó là Thanh Thảo, còn là học sinh.
   
      Thảo chạy đến :
- Em không có quà, chỉ chúc chị sinh nhật như ý.
   
      Thủy Ngân mời hai anh em Hiếu vào trong, Hiếu ra hiệu, Thảo hiểu ý lẫn ra ngoài.
   
      Có lẽ bữa tiệc đã khai mạc, cô bé ước tính khoảng mười lăm phút thì có người đi vào. Thảo đang lúng túng chưa biết giải thích sao nếu người đó hỏi vì sao cô lại ở đây thì bất thần cô nghe :
- Thủy Ngân, có lẽ em chờ anh lâu rồi phải không ?
   
      Biết vì tối nên anh ta lầm mình với chị Ngân. Thảo cười thầm, cô bé khẽ gật đầu:
- Anh đi công tác về muộn, mình vào đi em.
   
      Thảo vẫn đứng im, cô lại nghe :
- Em giận anh phải không ? Cho anh xin lỗi. Nếu em không đáp anh hôn đại à nha !
   
      Thảo hoảng quá la lên:
- Ý, đừng hôn.
   
      Người con trai lùi lại :
- Cô là ai ?
   
      Thảo cười khúc khích:
- Là Thủy Ngân của anh nè.
- Cô dám đùa à ?
- Vậy nãy giờ anh bất tôi đóng vai người yêu anh, tôi chưa nổi giận kia mà.
- Nhưng cô là ai sao lại có mặt ở đây ?
- Còn anh là ai vậy ?
- Tôi là bạn Thủy Ngân
- Bạn gì ? Có mật thiết không ?
- Cô hỏi chi vậy ?
- Cho biết vậy mà, nếu bạn mật thiết thì sao đến trễ dữ vậy ?
- Tôi bận đi công tác xa.
- Chị Ngân đã có người thay thế anh rồi.
- Ai ?
- Anh Hiếu !
- Minh Hiếu !
- Anh biết anh ấy à ?
- Sao lại không, Hiếu và tôi là bạn học của Thủy Ngân mà. Không ngờ Hiếu lại ...
- Ê, stop đi, tôi là em gái anh ấy đó. Nói xấu anh Hai tôi là không có nhịn đâu.
- Cô định làm gì ?
- Đâu có làm gì, chỉ cần nói cho chị Ngân biết là có người thích chị mà chị không thích nên tìm cách nói xấu chị vậy mà.
- Cô bé ơi, nếu vậy thì cô bé lầm rồi. Tôi với Thủy Ngân thân nhau hơn anh Hiếu của bé nhiều.
- Nhưng vì anh Hai, tôi có thể ngăn cản anh.
- Cản bằng cách nào ?
- Tôi nói anh là người yêu của tôi.
- Ý ẹ, tôi mà là bạn trai của cô à, đừng có mơ.
- Nếu không tin thì thử coi.
   
      Thảo nắm tay anh ta ngang nhiên đi và. Đến cửa nhờ ánh đèn, Thảo nhìn vào người bên cạnh. Bất ngờ cô bé nhận ra là chàng trai mà cô ta đạp chân ở quán bún riêu hôm nào, cô liền buông tay anh ra chạy ngược ra ngoài sân. Anh ta cũng vừa nhìn thấy Thảo nên đuổi theo :
- Thanh Thảo !
   
      Nắm được cánh tay Thảo, anh cười :
- Đóng tiếp vai trò của mình đi chứ, cô bé.
- Em hổng đùa với anh nữa đâu.
- Anh không ngờ lại gặp em gái của Minh Hiếu.
- Em thì không thể nào tin anh là người yêu của chị Ngân.
- Anh với Ngân đâu có chuyện yêu đương gì đâu.
- Sao lúc nãy anh đòi hôn chị ấy ?
- Là bạn thân, tụi anh có thể đùa như vậy mà, có gì lạ
- Anh còn định nói xấu anh Hai của Thảo.
- Tại Thảo làm anh bất ngờ trước tin đó thôi. Nếu Hiếu tiến tới với Thủy Ngân, anh ủng hộ hai tay mà.
   
      Thảo cười:
- Anh hứa là phải giữ lời đó.
- Bây giờ mình vào đi.
- Anh vào thì vào chứ em thì không.
- Sao vậy ?
- Chỗ ấy đâu dành cho em.
- Em đi chung với anh, hổng được sao ?
- Xem ra anh còn tốt hơn anh Hai Thảo nhiềụ Lúc nãy em có nói với chị Ngân em là em gái anh Hiếu rồi, không cần anh phải lo lắng.
- Hiếu có em làm hậu thuẩn sợ gì Thủy Ngân từ chối.
- Nghe đâu chị ấy là con giám đốc, em sợ anh Hai hổng đến lượt.
- Thủy Ngân rất bình dân, em đừng lo, anh sẽ nói giúp cho Hiếu. Còn em, bữa nay hổng học bài hay sao mà theo Hiếu đến đây vậy.
- Lâu lâu em cũng muốn khám phá chút riêng tư của người lớn vậy mà.
- Em thấy thế nào ?
   
      Thảo chặc lưỡi:
- Từ lúc em đến đây đến giờ toàn gặp chuyện rắc rối. Thế giới người lớn chắc lắm chuyện khó hiểu.
- Theo anh vào trong sẽ hiểu.
   
      Thảo theo chân anh vào trong, Thủy Ngân vui vẻ đón tiếp:
- Anh Huy, sao anh đến muộn vậy, em cứ ngỡ là anh đã quên.
   
      Tuấn Huy cười :
- Anh đâu dám quên, chỉ tại gặp nhỏ Thảo nên trò chuyện chút vậy mà.
   
      Huy tặng quà cho Ngân, Thảo bỗng giật thót khi nhìn thấy đôi mắt Ngân nhìn Huy rất lạ. Ánh mắt mà anh Hai cô chưa một lần được nhìn thấy. Có lẽ anh Hai yêu đơn phương, Thảo nhìn Huy nghi ngờ :
- Chúc em vui vẻ.
   
      Ngân như hụt hẫng trước câu nói không có hồn của Huy. Huy nắm tay Thanh Thảo:
- Thảo, anh em mình đến bàn ngồi đi.
   
      Thảo theo chân anh, đến lúc ngồi đối diện Thảo mới nghe anh nói :
- Yên tâm đi cô bé, anh Hai em không mất phần đâu.
   
      Thảo thở dài :
- Anh Huy à, em xin lỗi đã xen vào chuyện riêng tư của anh. Em không muốn anh miễn cưỡng khi anh có tình cảm với chị ấy.
   
      Huy khoát tay:
- Ba tụi anh bình thường thôi, em đừng nghĩ ngợi cho đau đầu.
   
      Phần khui quà đến, Thảo thấp thỏm, trò đùa tai ác của cô chưa biết nó đem đến hậu quả gì. E lần này Hiếu vì cô mà để mất tình cảm bạn bè.
   
      Bàn tay Ngân mở tới hộp quà của Hiếu, Thảo thấy mặt Hiếu hân hoan lắm, cô xót xa trong lòng.
   
      Bờ môi đỏ thắm của Thủy Ngân mỉm cười. Cô cầm chặt con thằn lằn đưa lên, nhiều người la ré lên. Thảo tái xanh mặt mày:
- Các bạn, ngày còn đi học Ngân rất sợ loài bò sát này, cũng nhờ Tùng, lúc đầu thì an ủi, sau đó bày cách cho Ngân không sợ bất cứ loài côn trùng nào Bây giờ Ngân có thể cầm nó trong tay mà không có cảm giác sợ hãi.
   
      Cô thả con thằn lằn và mạnh dạn tuyên bố:
- Đây là món quà Ngân thích nhất đêm nay.
   
      Tiếng hoan hô vang lên :
- Đề nghị hai người ăn chung một chiếc bánh.
- Hoan hô, hoan hô.
   
      Hiếu nhìn Thảo và Huy mỉm cười rồi mạnh dạn bước lên. Một bông hồng bằng kem được đặt lên đầu dao chờ Ngân, Hiếu thưởng thức.
- Ăn đi, ăn đi !
   
      Hai người cố cúi xuống và cố cắn phần của mình. Môi chạm bờ môi. Tiếng vỗ tay ầm ĩ. Thảo như nghe bên cạnh có tiếng thỡ dài.
- Anh Huy !
- Gì bé ?
- Anh buồn phải không ?
- Đâu có.
- Nếu không thì cười đi.
   
      Nụ cười anh méo xệch :
- Em độc đáo quá Thảo, anh dám chắc con thằn lằn đó là do em bỏ vào chứ không phải do Hiếu.
   
      Thảo gật đầu :
- Em chỉ muốn phá anh ấy chơi, không ngờ nó có ý nghĩa như vậy.
- Hình như là số trời đã định.
   
      Tay Thảo bấm máy liên tục, cô bé vui thật sự một buổi tối quá tuyệt vời.
Mới nhất
15/11/2016
Xem nhiều nhất
Lượt xem: 22841
Lượt xem: 9611
Top Truyện Nhiều Tập
Mới nhất
15/11/2016
Xem nhiều nhất
Lượt xem: 22841
Lượt xem: 9611
Top Truyện Nhiều Tập