Về việc đóng cửa website Hội Quán Truyện    xem tiếp


Cô bé thích đùa - Chương 2

Cô bé thích đùa - Chương 2


Thể loại: Truyện Dài

Tác giả: Quỳnh Dao

Ngày đăng: 30/12/2014

Lượt xem: 284


      Thanh Thảo cứ mang nặng nỗi ám ảnh trong lòng. Từ nhà đến trường đoạn đường cũng khá xa lại phải đi bộ nữa. Thanh Thảo đi vài bước lại nhìn chung quanh, trái tim cứ đập liên hồi, chắc cái mặt mình xanh lắm.
   
      Đang căng thẳng bởi những hình ảnh ghê rợn ở trong phim xã hội đen, bỗng ai đó đập lên vai cô. Cô hoảng hốt la ré lên:
- Á ...
   
      Đến chừng nhận ra là Mỹ Hạnh, Thanh Thảo mới hoàn hồn:
- Con quỷ, làm ta hết hồn hà.
   
      Mỹ Hạnh cười :
- Bồ làm gì như người mất hồn vậy, mình kêu muốn khan cổ cũng không nghe.
   
      Thanh Thảo cười khoả lấp.
- Đâu có. Mình đang ôn bài mà.
- Siêng học ghê há.
- Ừm !
   
      Có Mỹ Hạnh bên cạnh Thanh Thảo đỡ lo. Cô bé tiếc là hôm đó mình không nhìn kỹ mặt anh ta, nên bây giờ thấy ai trái tim cô cũng thót lại.
- Thanh Thảo nè !
   
      Thảo giật mình
- Gì ?
- Sáng ăn gì chưa ?
   
      Thảo đứng lại :
- Để ta nhớ coi.
   
      Mỹ Hạnh cười rũ rượi:
- Trời ơi, con quỷ, ăn chưa mà cũng không nhớ, coi bộ cái đầu mi có vấn đề rồi.
   
      Thanh Thảo nổi cáu:
- Vậy cũng cười, bình thường thôi mà. Ta còn nhớ mi nợ ta một cữ bún riêu mà, cái đầu ta có vấn đề gì không ?^.
- Vậy thì không rồi.
- Để yên cho ta suy nghĩ coi. Tại vì hồi sáng anh Hai có để dành cho ta một ổ bánh mì với hai quả trứng ốp la. Hổng biết ta đã ăn rồi chưa.
   
      Nghĩ ngợi một lúc Thanh Thảo nói :
- Mà thôi, chắc là chưa rồi, vì vậy bụng của ta đang kêu ột ột trong đó.
   
      Mỹ Hạnh phì cười :
- Vậy sẵn đây ta trả cho mi cữ bún riêu luôn.
- Ừm !
   
      Thanh Thảo dòm bước tính rẽ lối theo Mỹ Hạnh đến quán bún riêu thì cô bắt gặp một người con trai đang nhìn cô chăm chăm. Bất giác Thanh Thảo nổi gai óc, cô thay đổi ý kiến.
- Hạnh ơi, hôm khác đi, ta hổng muốn ăn bún riêu.
   
      Hạnh vô tư:
- Hổng ăn bún riêu thì ăn món khác, làm gì thay đổi ý kiến nhanh vậy ?
- Ta hổng nhớ còn mấy bài toán chưa làm.
- Ra chơi giữa giờ, làm đâu có muộn.
- Ta muốn làm ngay bây giờ hà.
   
      Thấy Thanh Thảo đột ngột thay đổi, lúc nói chuyện lại nhìn về một phía. Mỹ Hạnh nhìn theo hướng ấy rồi la lên :
- Ê, mi dị ứng với anh chàng đó phải không ?
   
      Thanh Thảo thấp giọng :
- Bộ mi quen hả ?
- Nhờ gây lộn mới quen.
   
      Thanh Thảo tròn mắt :
- Gây lộn ?
   
      Mỹ Hạnh cười hít hít :
Ừm, tức cười lắm. Cái hôm mà mi bệnh nghỉ học đó, ta ra xe cốc ổi của chị Tư ăn. Đang ăn tự dưng ta có cảm giác như bị nhìn trộm nên ta liền tìm thủ phạm. Thấy anh ta cứ nhìn ta hoài dù ta đã liếc háy, thậm chí đưa nắm đấm nên ta sấn tới gây sự. Sau một lúc đấu võ mồm, ta mới được chị Tư kéo lại gần mà thủ thỉ :
- Trời ơi, anh ta bị lé đó.
   
      Ta vỡ lẽ bèn đến xin lỗi, anh ấy cũng hiền không nói nặng ta một lời nào.
   
      Thanh Thảo bụm miệng cười rung bờ vai, mặt mày đỏ lừ. Vậy mà nãy giờ mình cứ tưỡng hắn ...
- Đi ăn bún Hạnh ơi !
   
      Hạnh trợn tròn hai mắt :
- Sao kỳ vậy, thay đổi nhanh còn hơn chong chóng.
- Hồi nãy đói ít ít, giờ đói nhiều, đi ăn thôi.
   
      Hạnh liếc Thanh Thảo :
- Đúng là sáu tháng nắng, sáu tháng mưa.
   
      Hai cô bé kéo nhau đến quán bún riêu. Thanh Thảo hít hít mũi :
- Cha, cái bao tử nó đang biểu tình.
   
      Trước khi ăn, Thanh Thảo liếc mắt một vòng, bất chợt hai má cô đỏ bừng. Thật là oan gia, lúc nãy thì gặp người lé giờ thì .... Thanh Thảo cứ tưởng là hắn. Thanh Thảo dùng đũa đảo tô bún hoài mà chưa ăn được miếng nào.
- Thanh Thảo, sao không ăn đi.
   
      Thảo liếc mắt về phía người lạ, hắn cũng đang nhìn cô, hình như còn nháy mắt với cô nữa. Cô bé rất sợ nhưng cô tự nhủ thầm:
- Sao mình cứ hình như không vậy. Nếu hình như thì đâu chắc ăn.
   
      Mỹ Hạnh tròn mắt :
- Mi làm nhàm gì vậy Thảo ?
   
      Thảo chối bay :
- Đâu có.
   
      Nghĩ là mình nhìn lầm, nên cô bé cắm cúi ăn. Không biết hôm nay có bị chơi trác hay sao mà tô của cô quá nhiều ớt nên cay muốn xé miệng.
   
      Thanh Thảo uống hết ấm trà mà vẫn còn thấy môi mình rát bỏng. Nước mắt chực rơi. Mỹ Hạnh lấy làm lạ.
- Bữa nay mi làm gì vậy Thảo ?
- Đâu có.
- Lúng ta, lúng túng. Có gì nói đi đừng để mãi trong lòng.
   
      Thanh Thảo chồm qua nói nhỏ vào tai Hạnh :
- Cay quá bà ơi !
   
      Hạnh cười ngất :
- Ăn gì mê mết, đến cả ớt mà không thấy, trách ai đây.
   
      Trả tiền xong, Thanh Thảo đứng lên, hổng hiểu mắc mớ gì cô lại nhìn sang bàn ấy. Người lạ đưa tay lên mũi làm dấu hiệu chọc quê cô. Thanh Thảo tức anh ách, đây là quán xá chứ nếu ở ngoài thì không yên đâu.
   
      Tự dưng tiền nhỏ Hạnh đang cầm bỗng rớt xuống. Thấy có cơ hội Thanh Thảo bèn nói:
- Để ta lượm cho.
   
      Cô cúi xuống nhặt tiền, sẵn đôi guốc gỗ cô giẫm mạnh lên chân hắn. Hắn hét to :
- Ui da !
   
      Cả quán ăn xôn xao, ai cũng nhìn hắn tò mò làm hắn quê một cục. Thanh Thảo đứng lên thản nhiên bước ra khỏi quán. Mỹ Hạnh khều vai Thảo:
- Ê, hồi nãy làm gì anh chàng đó la lớn dữ vậy ?
   
      Thanh Thảo hả hê :
- Chắc là bị kiến cắn.
- Cắn lúc nào hổng cắn lại nhè lúc mi lượm tiền. Ta sợ hắn kiếm chuyện với mi ghê.
- Hắn mà dám kiếm chuyện với ta. Còn khuya !
- Mi chủ quan quá.
   
      Thanh Thảo cười hít hít rồi đi nhanh vào lớp. Một phen hú vía, nếu tình trạng này cứ xảy ra hoài e mình giảm cân.
Mới nhất
15/11/2016
Xem nhiều nhất
Lượt xem: 23019
Lượt xem: 10271
Top Truyện Nhiều Tập
Mới nhất
15/11/2016
Xem nhiều nhất
Lượt xem: 23019
Lượt xem: 10271
Top Truyện Nhiều Tập